719 từ · ~4 phút đọc
Tiếng sóng biển vỗ vào mạn du thuyền như những tiếng thở dài của đại dương. Sáng hôm sau, chiếc "Hắc Hải" cập bến trong sự im lặng đáng sợ. Không có thảm đỏ, không có phóng viên; chỉ có hai hàng vệ sĩ mặc vest đen đứng sừng sững, sặc sụa mùi thuốc súng và chết chóc.
Thẩm Quân Triệt bế Khả Vi bước xuống cầu tàu. Vết thương trên tay cô đã được băng bó cẩn thận, nhưng khuôn mặt cô vẫn tái nhợt vì mất máu và vì sự cuồng nhiệt tàn nhẫn của hắn đêm qua. Hắn đưa cô thẳng vào tầng hầm của biệt thự ngoại ô — nơi được mệnh danh là "Phòng phán xét" của nhà họ Thẩm.
Giữa căn hầm ẩm thấp, một người đàn ông trung niên bị đánh đến biến dạng đang quỳ rạp dưới đất. Đó là lão Trần, quản gia lâu năm và cũng là cánh tay phải của cha cô trước đây, kẻ mà cô cứ ngỡ đã chết trong cuộc thanh trừng năm xưa.
"Nói." Thẩm Quân Triệt ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm khắc, một tay cầm điếu xì gà, tay kia thản nhiên kéo Khả Vi ngồi lên đùi mình, như thể cô chỉ là một món trang sức vô hồn.
Lão Trần ngước nhìn Khả Vi, đôi mắt đục ngầu hiện lên vẻ kinh hoàng: "Tiểu thư... cứu tôi... Tôi không cố ý... Chính Thẩm lão gia đã ép tôi!"
Khả Vi sững người, trái tim như ngừng đập. Cô định đứng dậy nhưng vòng tay của Quân Triệt lại siết chặt lấy eo cô, giữ cô lại trong lồng ngực nóng rực của hắn.
"Nói rõ ra." Quân Triệt phả một làn khói trắng, giọng hắn trầm thấp nhưng mang theo uy quyền không thể chối từ.
"Năm đó... cha của tiểu thư không phải bị Thẩm Quân Triệt giết..." Lão Trần run rẩy nói, từng lời như nhát dao đâm vào lồng ngực Khả Vi. "Ông ấy bị chính tổ chức sát thủ của mình phản bội. Họ muốn độc chiếm kho vũ khí bí mật nên đã đổ tội cho nhà họ Thẩm để mượn tay tiểu thư trả thù, biến cô thành một quân bài thí..."
Khả Vi cảm thấy đầu óc quay cuồng. Suốt năm năm qua, cô sống trong hận thù, rèn luyện để trở thành một cỗ máy giết người chỉ với mục tiêu duy nhất là lấy mạng người đàn ông đang ôm mình lúc này. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch?
"Em nghe thấy rồi chứ?" Quân Triệt xoay mặt cô lại, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt hắn không còn sự giễu cợt, mà là một sự lạnh lẽo đến thấu xương. "Kẻ em nên giết không phải là tôi, mà là những kẻ em gọi là 'đồng đội' ngoài kia."
Hắn ra hiệu cho thuộc hạ mang lão Trần đi. Căn hầm chỉ còn lại hai người với hơi thở dồn dập. Khả Vi run rẩy, những giọt nước mắt uất ức cuối cùng cũng rơi xuống trên mu bàn tay của Quân Triệt. Sự thật này quá tàn khốc, nó khiến mọi lý tưởng của cô sụp đổ.
"Tại sao anh lại cho tôi biết?" Cô nghẹn ngào hỏi.
Quân Triệt đứng dậy, bế thốc cô đặt lên mặt bàn đá lạnh lẽo giữa căn hầm. Hắn cúi xuống, nụ hôn nồng mùi xì gà và sự chiếm hữu áp đặt lên môi cô, nhưng lần này nó mang theo một sự mãnh liệt khác lạ. Bàn tay hắn luồn vào sau gáy cô, ép cô phải đón nhận sự cuồng nhiệt của mình.
"Vì tôi muốn em tâm phục khẩu phục." Hắn thầm thì giữa những nụ hôn. "Tôi muốn khi em ở dưới thân tôi, trong đầu em chỉ có hình bóng của tôi, chứ không phải là sự hận thù rác rưởi dành cho một người đàn ông khác."
Hắn xé toạc lớp vải mỏng manh nơi vai cô, làn da trắng sứ dưới ánh đèn tầng hầm hiện lên đầy khiêu khích. Đêm nay, sự thật đã được phơi bày, nhưng xiềng xích giữa họ không hề lỏng đi, mà lại càng siết chặt hơn trong một vòng xoáy mới của dục vọng và những âm mưu đẫm máu vừa bắt đầu lộ diện.