827 từ · ~5 phút đọc
Chiếc du thuyền "Hắc Hải" khổng lồ lướt đi trên mặt biển đêm mênh mông như một thành phố nổi đầy tội lỗi. Bên trong khoang hạng nhất, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng lộng lẫy, che đậy những giao dịch đen tối nhất của giới thượng lưu.
Thẩm Quân Triệt xuất hiện với bộ vest đen may đo thủ công hoàn hảo, khí chất bức người khiến đám đông tự động dạt sang hai bên. Nhưng tiêu điểm của mọi ánh nhìn lại rơi vào người phụ nữ bên cạnh hắn. Diệp Khả Vi bị ép diện một chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang với đường xẻ sâu táo bạo ở lưng, khoe trọn làn da trắng nõn và những đường cong mê hoặc. Sợi xích vàng mảnh dẻ nơi cổ chân đêm trước giờ đã được thay bằng một chiếc lắc chân kim cương tinh xảo, nhưng với Khả Vi, nó vẫn mang sức nặng của một xiềng xích nô lệ.
Bàn tay to lớn của Quân Triệt không rời khỏi eo cô, thỉnh thoảng hắn lại siết nhẹ như để nhắc nhở cô về sự hiện diện của mình. Hắn dẫn cô đi qua những bàn tiệc, thản nhiên giới thiệu cô với những đối tác kinh doanh như một chiến lợi phẩm đắt giá nhất mà hắn từng giành được.
"Trông em có vẻ không vui?" Quân Triệt nghiêng đầu, cánh môi hắn lướt qua vành tai cô, hơi thở nóng hổi giữa không gian máy lạnh khiến cô khẽ rùng mình. "Cười lên đi, hôm nay tôi sẽ tặng em một món quà."
"Món quà của anh chỉ toàn là máu và nước mắt," Khả Vi lạnh lùng đáp trả, đôi mắt cô không ngừng quan sát xung quanh. Bản năng sát thủ mách bảo cô rằng có điều gì đó không ổn. Những tay phục vụ rượu tối nay có dáng đi quá vững chãi, và ánh mắt của họ luôn vô tình liếc về phía bục đấu giá.
Buổi đấu giá bắt đầu. Khi món hàng thứ ba — một viên kim cương xanh quý hiếm — vừa được đưa lên, ánh đèn toàn bộ du thuyền đột ngột vụt tắt. Tiếng la hét của phụ nữ vang lên trong bóng tối, ngay sau đó là tiếng súng nổ chát chúa phá tan không gian sang trọng.
"Nằm xuống!"
Quân Triệt phản ứng nhanh như một tia chớp. Hắn không hề tỏ ra hoảng loạn, một tay đè chặt Khả Vi xuống sàn nhà sau bức tường đá cẩm thạch, tay kia đã rút khẩu súng lục giấu trong vạt áo. Trong khoảnh khắc sinh tử, Khả Vi nhìn thấy một họng súng hướng thẳng về phía lưng Quân Triệt từ phía sau cánh cửa thoát hiểm.
Không kịp suy nghĩ, bản năng đã lấn át thù hận. Khả Vi dùng chân đá văng chiếc bình gốm trang trí gần đó về phía kẻ ám sát, đồng thời nhào người tới chắn trước mặt Quân Triệt. Viên đạn sượt qua bắp tay cô, máu đỏ tuôn rơi, thấm đẫm vào lớp lụa đỏ của chiếc váy.
Quân Triệt gầm lên một tiếng đầy giận dữ, hắn nã đạn chính xác vào giữa trán kẻ vừa ra tay. Sau khi hạ gục thêm hai tên nội gián, hắn xoay người lại, đỡ lấy cơ thể đang lả đi của Khả Vi. Nhìn thấy vệt máu trên tay cô, đôi mắt hắn vốn dĩ lạnh lùng bỗng chốc trở nên điên cuồng và run rẩy — một cảm xúc mà chính hắn cũng không hiểu tại sao lại xuất hiện.
Hắn bế thốc cô lên, đạp tung cánh cửa phòng ngủ riêng trên tàu. "Tôi chưa cho phép em chết, em nghe rõ không?"
Hắn đặt cô xuống giường, thô bạo xé toạc phần tay áo của chiếc váy để kiểm tra vết thương. Khi thấy đó chỉ là vết thương ngoài da, hơi thở của hắn mới dần ổn định lại. Nhưng rồi, nhìn thấy Khả Vi đang nhắm nghiền mắt vì đau, cơn giận và dục vọng chiếm hữu lại bùng lên mãnh liệt. Hắn cúi xuống, không phải để băng bó, mà là để hôn lên vết thương đang chảy máu của cô, một hành động vừa tàn nhẫn vừa tràn đầy sự sùng bái điên rồ.
"Tại sao lại cứu tôi?" Hắn gầm khẽ, môi vẫn dính máu của cô. "Em muốn tôi nợ em, hay em đã bắt đầu yêu kẻ thù của mình rồi?"
Khả Vi hé mắt, môi run rẩy nhưng vẫn cố thốt ra: "Tôi chỉ... không muốn anh chết dễ dàng như vậy."
Quân Triệt cười lạnh, bàn tay hắn bắt đầu lướt trên eo cô, đẩy cao chiếc váy lụa đỏ. Trong căn phòng chòng chành theo từng nhịp sóng biển, hắn muốn cô phải ghi nhớ sâu sắc rằng, ngay cả khi đối diện với cái chết, cô cũng chỉ có thể thuộc về duy nhất một người là hắn.