MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 4

Ái Tình Độc Dược

Chương 4

659 từ · ~4 phút đọc

Bầu không khí trong phòng ăn đặc quánh như thể chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích nổ toàn bộ không gian. Lâm Vũ nhìn chằm chằm vào bàn tay của Thẩm Quân Triệt đang đặt trên eo Khả Vi, gân xanh nổi đầy trên trán. Anh ta tiến lên một bước, giọng nói run rẩy vì giận dữ: "Thẩm Quân Triệt, thả cô ấy ra. Anh không có quyền giam giữ người trái phép!"

Thẩm Quân Triệt khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngạo mạn tột cùng. Hắn không những không buông, mà còn kéo Khả Vi sát vào lòng hơn, để cô hoàn toàn tựa vào lồng ngực mình. "Quyền? Ở cái thành phố này, tôi chính là luật pháp. Đội trưởng Lâm, thay vì lo chuyện bao đồng, anh nên lo cho cái ghế của mình thì hơn."

Khả Vi cảm nhận được sự run rẩy từ phía Lâm Vũ, cô định lên tiếng ngăn cản để tránh cho anh gặp nguy hiểm, nhưng vừa mới hé môi, Thẩm Quân Triệt đã cúi xuống, thì thầm sát vành tai cô bằng một tông giọng lạnh thấu xương: "Nếu em dám nói giúp cậu ta một câu, tôi không đảm bảo cậu ta có thể rời khỏi đây nguyên vẹn."

Câu nói ấy như một gọng kìm bóp nghẹt mọi lời định thốt ra của cô. Khả Vi cúi đầu, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để ngăn những giọt nước mắt uất ức. Sự im lặng của cô như một nhát dao đâm vào lòng Lâm Vũ. Anh nhìn cô với ánh mắt thất vọng cùng cực rồi quay người rời đi trong tiếng cười nhạt của đám thuộc hạ nhà họ Thẩm.

Ngay khi bóng dáng Lâm Vũ vừa khuất sau cánh cửa lớn, sự lịch lãm giả tạo của Thẩm Quân Triệt biến mất hoàn toàn. Hắn thô bạo xoay người Khả Vi lại, ép cô vào cạnh bàn ăn bằng đá cẩm thạch. Những món điểm tâm tinh tế bị xô lệch, một ly sữa đổ lênh láng trên mặt bàn.

"Ánh mắt đó là sao? Luyến tiếc? Đau khổ?" Hắn bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện với cơn bão đang cuồng cuộn trong mắt mình. "Em đừng quên, hiện tại em đang nằm trên giường của ai."

"Anh là đồ điên! Anh cướp đi mọi thứ của tôi chưa đủ sao?" Khả Vi gào lên trong tuyệt vọng.

"Chưa đủ." Quân Triệt gầm nhẹ, bàn tay hắn bắt đầu tháo chiếc thắt lưng da, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên trong căn phòng vắng. "Tôi đã nói rồi, mỗi lần em chống đối, cái giá phải trả sẽ rất đắt. Đêm qua có vẻ vẫn chưa khiến em nhớ kỹ mình là của ai."

Hắn nhấc bổng cô lên mặt bàn, gạt phăng bộ đồ ăn sang một bên. Sự lạnh lẽo của mặt đá chạm vào da thịt khiến Khả Vi rùng mình, nhưng ngay lập tức, sức nóng hầm hập từ cơ thể Quân Triệt đã bao phủ lấy cô. Hắn không cho cô cơ hội phản kháng, đôi môi tàn bạo chiếm lấy môi cô, nghiền nát sự phản đối bằng một nụ hôn nồng mùi chiếm hữu và sự trừng phạt.

Dưới ánh sáng ban ngày rõ rệt, sự nhục nhã hiện lên chân thực hơn bao giờ hết. Khả Vi cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng những ngón tay điêu luyện của người đàn ông này luôn biết cách khơi gợi lên những phản ứng nguyên thủy nhất của cơ thể. Trong cơn mê loạn của nhục dục và hận thù, cô nhận ra mình đang dần chìm sâu vào một đầm lầy không lối thoát, nơi mà kẻ thù của cô cũng chính là người duy nhất có thể khiến cô cảm nhận được hơi ấm của sự sống — dù là hơi ấm đau đớn nhất.