MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 14

Ái Tình Độc Dược

Chương 14

660 từ · ~4 phút đọc

Ánh đèn flash rực rỡ của sòng bài "Thiên Đường Đen" tại Macau không thể xua tan cái lạnh lẽo đang lan tỏa giữa Thẩm Quân Triệt và Diệp Khả Vi. Để đánh lừa Diệp Trọng và kẻ giấu mặt, cả hai đã dựng lên một màn kịch hoàn hảo về một cuộc rạn nứt vì đoạn clip nặc danh.

Tại sảnh VIP ngập mùi khói xì gà, Thẩm Quân Triệt ngồi trên chiếc ghế bành, phong thái ngạo mạn. Hắn thô bạo hất tay Khả Vi khi cô định tiến lại gần, khiến cô loạng choạng ngã xuống thảm.

"Tôi đã nói rồi, một món đồ chơi đã hỏng thì không nên giữ lại," Quân Triệt lạnh lùng nói, giọng hắn vang vọng khắp sảnh tiệc khiến những gã trùm xung quanh đều tò mò liếc nhìn. "Cút khỏi mắt tôi trước khi tôi đổi ý và tống em vào ngục."

Khả Vi ngước nhìn hắn với đôi mắt đỏ hoe, chứa đựng sự uất hận diễn như thật. Cô đứng dậy, không nói một lời, lảo đảo bước ra khỏi sòng bài. Ngay lập tức, như dự đoán, hai gã đàn ông lạ mặt trong bộ vest đen đã bám theo cô vào góc khuất của hành lang.

"Diệp tiểu thư, ông chủ chúng tôi muốn mời cô một ly rượu để chúc mừng sự tự do," một tên lên tiếng với nụ cười đắc ý.

Khả Vi được đưa đến một căn phòng bí mật sâu trong lòng sòng bài. Ngồi ở đó là Diệp Trọng — người chú ruột với vẻ ngoài nhân hậu nhưng tâm địa rắn độc. Ông ta cười hả hê: "Khả Vi, chú đã nói rồi, nhà họ Thẩm chỉ coi em là món hàng. Về với chú, chúng ta sẽ cùng lấy lại những gì đã mất."

Khả Vi cúi đầu, bàn tay giấu dưới lớp váy lụa đang bí mật kích hoạt thiết bị định vị siêu nhỏ gắn trong chiếc lắc chân kim cương mà Quân Triệt đã tặng. Cô giả vờ run rẩy: "Cháu muốn hắn phải trả giá bằng máu."

"Tốt lắm! Đêm nay, khi hắn rời sòng bài, chúng ta sẽ..."

Lời nói của Diệp Trọng chưa dứt, cánh cửa phòng đột ngột bị đạp tung. Thẩm Quân Triệt bước vào với khẩu súng trên tay, đi theo sau là hàng chục tay súng bắn tỉa. Nhưng bất ngờ thay, Diệp Trọng không hề sợ hãi. Lão ấn một nút bấm, và một tấm kính cường lực chống đạn hạ xuống, ngăn cách giữa hắn và Quân Triệt.

"Mày nghĩ tao không biết đây là kịch sao?" Diệp Trọng cười lớn. "Nhưng tao còn một quân bài khác."

Đúng lúc đó, Khả Vi cảm thấy một cơn đau nhói ở cổ. Một mũi tiêm thuốc mê từ phía sau đã ghim vào cô. Kẻ tiêm không ai khác chính là Lâm Vũ — người thanh mai trúc mã cũ, giờ đây đã lộ diện là tay sai thân tín nhất của Diệp Trọng.

"Thẩm Quân Triệt, nếu mày muốn con đàn bà này sống, hãy ký vào bản chuyển nhượng tài sản này ngay lập tức," Diệp Trọng gầm lên qua loa phóng thanh.

Khả Vi lảo đảo, tầm nhìn mờ đi, nhưng cô vẫn thấy Quân Triệt vứt súng xuống đất. Đôi mắt xám tro của hắn vốn lạnh lùng giờ đây bùng lên ngọn lửa điên cuồng. Hắn nhìn cô, đôi môi khẽ mấp máy một khẩu hình mà chỉ cô mới hiểu: "Chờ tôi."

Quân Triệt bước đến sát tấm kính, bàn tay hắn áp lên mặt kính nơi Khả Vi đang gục xuống. Sự chiếm hữu của hắn đêm qua giờ biến thành một nỗi lo sợ tột cùng. Hắn thà mất cả đế chế chứ không thể mất đi người phụ nữ đã trở thành hơi thở của mình. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa một ông trùm mafia tàn nhẫn và một người đàn ông lụy tình đã hoàn toàn biến mất.