MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁi Tình Độc DượcChương 15

Ái Tình Độc Dược

Chương 15

695 từ · ~4 phút đọc

Hơi thuốc mê bắt đầu rút cạn dưỡng khí trong lồng ngực Diệp Khả Vi, nhưng bản năng của một sát thủ không cho phép cô gục ngã hoàn toàn. Trong cơn mơ màng, cô cảm nhận được Lâm Vũ đang kéo mình lùi lại phía sau cánh cửa mật của Diệp Trọng. Ánh mắt cuối cùng của cô chạm vào Quân Triệt qua tấm kính – hắn đứng đó, tĩnh lặng một cách đáng sợ, tựa như một ngọn núi lửa đang chờ giây phút phun trào.

"Đưa cô ta đi!" Diệp Trọng hét lên, lão đắc thắng cầm bản hợp đồng vừa được trợ lý chuẩn bị.

Lâm Vũ bế Khả Vi lao vào đường hầm tối om dẫn ra bến cảng. Anh ta thì thầm vào tai cô, giọng đầy đau đớn: "Khả Vi, xin lỗi em, nhưng chỉ có cách này tôi mới có thể mang em rời khỏi thế giới của hắn."

Nhưng Lâm Vũ đã lầm. Khả Vi không còn là cô gái của mười năm trước cần anh bảo vệ. Khi cả hai vừa bước ra khỏi đường hầm, gió biển tạt vào mặt khiến cô tỉnh táo hơn. Khả Vi dùng chút sức tàn cuối cùng, rút chiếc trâm cài tóc sắc nhọn đâm thẳng vào bả vai Lâm Vũ. Anh ta đau đớn buông tay, cô lộn một vòng trên mặt đất, hơi thở dồn dập nhưng ánh mắt đã lấy lại sự sắc lạnh.

"Đừng theo tôi nữa, Lâm Vũ. Thế giới của tôi hiện tại chỉ có một chủ nhân duy nhất."

Cùng lúc đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ phía sòng bài. Thẩm Quân Triệt không hề ký bản hợp đồng. Hắn đã dùng chất nổ lỏng gắn sẵn trên thiết bị định vị ở lắc chân của cô – một loại chất nổ được điều khiển từ xa có khả năng phá vỡ kính cường lực nhưng không gây hại cho người ở gần.

Trong màn khói bụi mù mịt, Quân Triệt bước ra như một vị thần chết từ địa ngục. Trên tay hắn là khẩu súng vẫn còn bốc khói, vạt áo vest đen bay trong gió biển. Hắn điềm nhiên bước qua những xác chết, đôi mắt chỉ khóa chặt bóng hình mảnh mai đang đứng bên cầu cảng.

"Triệt!" Khả Vi gọi tên hắn, giọng run rẩy.

Quân Triệt lao đến, ôm chặt lấy cô vào lòng như muốn khảm cô vào da thịt mình. Hắn không nói một lời nào, chỉ có nụ hôn nồng mùi khói súng và sự chiếm hữu điên cuồng trút xuống môi cô. Đó không còn là nụ hôn của tình yêu thông thường, mà là sự xác nhận chủ quyền sau khi vừa bước ra từ cửa tử.

Hắn quay sang nhìn Diệp Trọng đang bò lết dưới sàn cầu cảng sau một phát súng vào chân. Quân Triệt không giết lão ngay lập tức. Hắn dẫm mạnh lên bàn tay đang cầm bản hợp đồng của lão, nghiền nát những khao khát quyền lực bẩn thỉu.

"Mày... mày dám..." Diệp Trọng run rẩy.

"Ông đã phạm phải một sai lầm lớn nhất đời mình," Quân Triệt cúi xuống, giọng hắn trầm thấp nhưng mang theo sự tàn độc đến cực điểm. "Đó là chạm vào người phụ nữ của tôi."

Hắn nhấc bổng Khả Vi lên, sải bước về phía chiếc du thuyền đang chờ sẵn. Đêm nay, cuộc thanh trừng chỉ mới bắt đầu. Trên boong tàu lộng gió, dưới ánh trăng mờ ảo, Quân Triệt ép cô vào vách ngăn của buồng lái. Sự căng thẳng và khao khát sau khi suýt mất đi cô khiến dục vọng trong hắn bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết.

Hắn thô bạo xé toạc lớp áo khoác ngoài của cô, làn da trắng nõn dưới ánh trăng hiện lên đầy mời gọi. "Đừng bao giờ... đừng bao giờ rời xa tầm mắt tôi một lần nữa," hắn gầm khẽ, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô. Đêm nay, giữa đại dương mênh mông, hắn sẽ khiến cô phải ghi nhớ mãi mãi cái giá của việc dám dùng mạng sống của mình để làm mồi nhử.