MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 1: GIAO LỘ ÂM DƯƠNG

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 1: GIAO LỘ ÂM DƯƠNG

722 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ cũ kỹ không đủ sức xua đi bóng tối đặc quánh trong căn hộ áp mái. Trần Phong bật dậy, hơi thở đứt quãng, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiếc áo thun xám bạc màu.

Anh đưa hai bàn tay lên trước mặt. Chúng đang run rẩy — một sự run rẩy không đến từ cái lạnh của máy điều hòa, mà từ tận sâu trong tủy xương. Những giấc mơ về em gái, về những tiếng thét xé lòng 10 năm trước lại vừa mới ghé thăm. Phong với lấy lọ thuốc an thần trên bàn, nuốt khan một viên. Anh cần phải ra ngoài. Chỉ có tiếng ồn ào của phố thị mới giúp anh át đi những lời thì thầm của kẻ chết trong đầu mình.

Thành phố Sương đêm nay khoác lên mình lớp áo mưa phùn ẩm ướt. Phong đi bộ dọc theo vỉa hè, đôi bàn tay giấu chặt trong túi áo khoác da. Anh ghét sự chạm vào. Với anh, mỗi centimet da thịt tiếp xúc với thế giới bên ngoài đều là một rủi ro.

"RẦM!"

Một tiếng động kinh hoàng xé toạc không gian yên tĩnh của phố đêm. Tiếng kim loại va chạm, tiếng lốp xe rít trên mặt đường nhựa và rồi... một sự im lặng đến rợn người.

Cách Phong chỉ mươi mét, một chiếc xe tải chở hàng nằm chênh vênh bên lề đường. Ngay dưới bánh xe là một bóng hình biến dạng trong vũng máu đỏ sẫm đang loang ra nhanh chóng dưới cơn mưa.

Đám đông bắt đầu tụ tập. Tiếng la hét, tiếng gọi cấp cứu hỗn loạn. Theo bản năng của một kẻ từng đứng trong hàng ngũ cảnh sát, Phong tiến lại gần. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, đôi mắt trợn ngược vẫn còn hằn lên vẻ kinh hoàng chưa kịp tan biến.

"Này anh! Đừng chạm vào hiện trường!" — Tiếng ai đó vang lên, nhưng đã quá muộn.

Trong lúc định đỡ một người qua đường đang loạng choạng ngã nhào về phía cái xác, bàn tay trần của Phong vô tình quẹt qua mu bàn tay lạnh ngắt của nạn nhân.

Xoẹt!

Một luồng điện cực mạnh chạy dọc sống lưng, xộc thẳng lên đại não. Tầm nhìn của Phong mờ đi, thực tại xung quanh anh vặn vẹo rồi tan biến. Tiếng mưa rơi biến mất, thay vào đó là tiếng động cơ gầm rú và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực một người lạ.

Phong đang đứng đó — không phải là Trần Phong, mà là thông qua nhãn quan của người đàn ông sắp chết.

Anh thấy mình đang đứng sát mép vỉa hè, tay siết chặt chiếc cặp táp. Đèn tín hiệu vừa chuyển sang xanh. Nhưng ngay khoảnh khắc anh định bước xuống, một bàn tay đeo găng lụa trắng nhẹ nhàng đặt lên lưng anh. Một lực đẩy dứt khoát, tàn nhẫn và đầy tính toán.

Nạn nhân đổ người về phía trước, ngay lúc chiếc xe tải lao đến.

Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là cái chết. Giữa khoảnh khắc nghẹt thở đó, nạn nhân cố quay đầu lại. Phong nhìn thấy một khuôn mặt nửa kín nửa hở sau chiếc ô đen. Kẻ đó không bỏ chạy. Hắn đứng đó, đôi môi mỏng khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng như thể vừa giúp một người bạn hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.

"A!"

Phong giật mạnh tay lại, ngã ngồi xuống mặt đường sũng nước. Anh nôn khan, lồng ngực phập phồng như người vừa chết đuối được vớt lên.

"Anh gì ơi? Anh có sao không?" — Một người dân lo lắng hỏi.

Phong không trả lời. Anh nhìn trân trân vào khoảng không nơi kẻ cầm ô đen vừa đứng trong ký ức tàn dư kia. Chỗ đó giờ chỉ có sương mù và những hạt mưa lạnh lẽo.

Đây không phải là một vụ tai nạn. Đây là một vụ sát nhân được dàn dựng như một vở kịch ngẫu nhiên. Và nụ cười đó... nó quá quen thuộc, giống như một bóng ma từ quá khứ vừa tỉnh giấc sau 10 năm ngủ yên.

Bàn tay Phong lại run lên, nhưng lần này là vì sự phẫn nộ bắt đầu bùng cháy.