Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc, xé tan sự tĩnh lặng đặc quánh của căn hộ áp mái. Trần Phong nhìn đồng hồ: 2 giờ sáng. Ở thành phố Sương này, vào giờ này, chỉ có hai loại người gõ cửa nhà bạn: kẻ đưa tin buồn hoặc kẻ mang theo rắc rối.
Phong mở cửa. Đứng đó là Lê Minh, Đội trưởng Đội trọng án. Ông trông già đi vài tuổi sau một đêm trắng, bộ cảnh phục sặc mùi thuốc lá rẻ tiền và sương đêm.
"Tôi biết là cậu đã thề không bao giờ quay lại," Lê Minh nói, giọng khàn đặc, "nhưng vụ này... chúng tôi cần một đôi mắt khác. Một đôi mắt nhìn thấu được những thứ không có trên báo cáo khám nghiệm."
Phong định đóng cửa, nhưng bàn tay thô ráp của Lê Minh đã chặn lại.
"Một nghệ sĩ dương cầm. Bị giết ngay tại nhà riêng. Không dấu vết cạy cửa, không mất mát tài sản. Nhưng cách hắn giết... Phong, nó khiến những tay cảnh sát già đời nhất cũng phải lạnh sống lưng."
Hai mươi phút sau, Phong có mặt tại hiện trường — một biệt thự cổ nằm cô lập giữa khu vườn đầy lá rụng. Không gian bên trong sang trọng nhưng lạnh lẽo đến cực đoan. Giữa phòng khách, bên cạnh chiếc đàn Steinway đen bóng, một người đàn ông đang ngồi trên ghế.
Nếu nhìn từ xa, người ta sẽ tưởng ông ấy đang đắm chìm trong một bản sonata tuyệt vọng. Nhưng khi lại gần, thực tại sẽ khiến người ta nôn mửa.
Nạn nhân là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng Vũ Hoàng. Đầu ông hơi ngửa ra sau, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Điểm kinh khủng nhất nằm ở cổ họng: một vết cắt ngọt lịm, sâu đến mức cắt đứt hoàn toàn dây thanh quản. Máu đã khô, tạo thành một chiếc vòng cổ màu nâu thẫm rùng rợn trên làn da trắng bệch.
"Pháp y nói nạn nhân tử vong vào khoảng nửa đêm," Lê Minh đứng sau lưng Phong, hạ thấp giọng. "Kẻ sát nhân vào nhà như một bóng ma. Hắn không lục lọi gì cả. Hắn chỉ cắt đứt khả năng phát ra âm thanh của nạn nhân rồi để ông ấy ngồi đây cho đến khi cạn máu."
Phong tháo đôi găng tay da, để lộ bàn tay nhợt nhạt với những đường gân xanh xao. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo từ xác chết tỏa ra, như một lời mời gọi không thể chối từ.
"Phong, cậu chắc chứ?" Lê Minh hỏi, ánh mắt đầy lo ngại. "Cậu vừa mới khỏe lại sau vụ tai nạn đêm qua."
Phong không trả lời. Anh tiến lại gần, ngón tay run rẩy chạm vào bờ vai lạnh ngắt của Vũ Hoàng.
Xoẹt!
Không gian xung quanh Phong sụp đổ.
Anh thấy mình đang ngồi bên cây đàn. Bóng tối bao trùm, chỉ có ánh trăng nhợt nhạt hắt qua cửa sổ. Bỗng nhiên, một cảm giác mát lạnh chạy dọc cổ. Không phải là nỗi đau, mà là một sự tê dại đến kỳ lạ. Một bóng người cao lớn đứng sau lưng anh, đôi tay đeo găng lụa trắng nhẹ nhàng nâng cằm anh lên, như cách một người thầy uốn nắn tư thế cho học trò.
Trong mảnh ký ức cuối cùng, Phong nghe thấy một giọng nói thầm thì, dịu dàng đến mức khiến người ta dựng tóc gáy:
"Thế gian này quá ồn ào. Để ta tặng ông sự im lặng vĩnh cửu... bản giao hưởng tuyệt vời nhất là bản giao hưởng không có âm thanh."
Và rồi, một nụ cười phản chiếu qua mặt kính của cây đàn. Vẫn là nụ cười đó. Nụ cười của kẻ đã đứng dưới mưa nhìn vụ tai nạn đêm qua.
Phong giật tay lại, loạng choạng lùi sát vào bức tường. Hơi thở anh dồn dập, đồng tử giãn cực đại.
"Hắn..." Phong thào khào, "Hắn không giết người vì thù hận. Hắn giết vì hắn cho rằng đó là sự cứu rỗi."
Lê Minh nín thở chờ đợi: "Cậu thấy gì nữa không?"
Phong nhìn vào đôi tay mình, chúng vẫn còn cảm nhận được sự dịu dàng bệnh hoạn từ cái chạm của hung thủ vào nạn nhân. Anh ngước mắt nhìn Lê Minh, giọng nói lạnh lẽo như băng:
"Hắn đang tìm tôi. Những vụ án này... là lời mời mà hắn gửi riêng cho tôi."
Trên phím đàn dương cầm, một cánh hoa hồng bằng lụa màu đen được đặt ngay ngắn ở nốt Đô trầm – nốt nhạc kết thúc của mọi bản nhạc buồn.