MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 3: CỘNG HƯỞNG TÀN DƯ

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 3: CỘNG HƯỞNG TÀN DƯ

691 từ · ~4 phút đọc

Không gian trong căn biệt thự của Vũ Hoàng im lìm đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng máu đang đông lại. Ánh đèn flash từ máy ảnh của tổ pháp y thỉnh thoảng lóe lên, soi rõ gương mặt trắng bệch của nạn nhân, nhưng với Trần Phong, mọi thứ xung quanh đang bắt đầu nhòe đi.

"Phong, nếu không ổn thì dừng lại." Lê Minh đặt tay lên vai anh, cảm nhận được lớp áo khoác của Phong đã đẫm mồ hôi lạnh.

Phong không đáp. Anh quỳ xuống bên cạnh thi thể, đôi mắt dán chặt vào vết cắt mảnh như sợi chỉ trên cổ nghệ sĩ dương cầm. Anh hít một hơi thật sâu, gỡ bỏ hoàn toàn lớp găng tay da.

Khi da thịt anh chạm vào lớp da cổ đã bắt đầu tím tái của Vũ Hoàng, thực tại vỡ vụn.

Xoẹt!

Tiếng mưa rơi ngoài kia biến mất. Thay vào đó là tiếng rít chói tai của không khí bị xé toạc.

Phong thấy mình đang ngồi thẳng lưng trên ghế đàn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc cột sống. Không phải là mũi dao sắc lạnh, mà là một thứ gì đó mỏng hơn, sắc hơn và linh hoạt hơn nhiều. Một sợi dây đàn bằng thép cao cấp được siết chặt giữa hai bàn tay đeo găng lụa trắng.

Kẻ thủ ác áp sát mặt vào tai Phong – hay đúng hơn là tai của Vũ Hoàng. Hắn không thở gấp, hơi thở của hắn bình thản đến mức tàn nhẫn.

"Đừng sợ..." – Giọng nói trầm thấp, vang lên như một lời ru biến thái. "Âm thanh của con người chỉ làm vẩn đục âm nhạc. Để ta giúp ông thanh lọc nó."

Sợi dây đàn siết mạnh. Phong cảm nhận được cơn đau buốt tận óc khi sợi dây thép lún sâu vào thịt, cắt qua từng thớ cơ, dây thần kinh và cuối cùng là thanh quản. Anh muốn hét lên, nhưng thực quản đã bị xé toách, chỉ còn tiếng ọc ọc của máu tươi đang trào ngược vào phổi.

Trong cơn hấp hối, Phong nhìn thấy bóng hình hung thủ qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên mặt gỗ mun của cây đàn. Hắn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt dưới vành mũ đen ánh lên một sự say mê thuần khiết. Hắn dùng ngón tay thon dài gảy nhẹ vào sợi dây đàn đang dính máu, tạo ra một tiếng tưng thanh mảnh.

"Hát cho ta nghe bản nhạc của sự giải thoát đi, nghệ sĩ của ta."

Cơn đau thắt lại. Tầm nhìn của Vũ Hoàng (và cả Phong) tối sầm. Cảm giác cuối cùng không phải là sự hận thù, mà là một sự trống rỗng đến tận cùng khi linh hồn rời bỏ thể xác.

"PHONG! TỈNH LẠI ĐI!"

Tiếng quát của Lê Minh kéo Phong trở về thực tại. Anh giật mạnh tay lại, cả cơ thể đổ sụp xuống sàn nhà, nôn thô tháo ra lớp dịch vị chua chát. Toàn thân anh co giật từng hồi, đôi bàn tay vừa chạm vào xác chết giờ đỏ ửng lên như thể chính anh mới là người bị siết cổ.

"Sợi dây..." Phong thào khào, nước mắt và mồ hôi lấm lem trên mặt. "Hắn không dùng dao... Hắn dùng dây đàn... loại dây E4 của chính cây đàn này."

Lê Minh kinh hãi nhìn xuống cây dương cầm. Quả nhiên, một sợi dây thép mảnh đã biến mất khỏi thùng đàn tự bao giờ.

Phong cố đứng vững, hơi thở vẫn còn nồng nặc mùi máu trong tâm tưởng. Anh nhìn vào vết máu trên sàn, rồi nhìn vào đôi găng tay lụa trắng ảo ảnh trong đầu mình.

"Hắn coi việc giết người là một buổi hòa nhạc, Minh ạ." Phong cười khổ, nụ cười méo mó vì đau đớn. "Và hắn vừa mới diễn xong khúc dạo đầu thôi."

Ở góc phòng, lấp ló sau tấm rèm cửa, một chiếc máy ghi âm nhỏ xíu đang nhấp nháy đèn đỏ. Kẻ sát nhân không chỉ muốn giết người, hắn muốn ghi lại hơi thở cuối cùng của nạn nhân để thưởng thức lại sau đó.