MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 4: HƯƠNG NƯỚC HOA LẠ

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 4: HƯƠNG NƯỚC HOA LẠ

776 từ · ~4 phút đọc

Cơn nôn mửa đã dứt, nhưng cái lạnh từ thi thể Vũ Hoàng vẫn như còn bám chặt lấy từng đầu ngón tay của Trần Phong. Anh đứng dậy, cố giữ cho đôi chân không khuỵu xuống. Giữa bầu không khí nồng nặc mùi gỉ sắt của máu và mùi ẩm mốc của căn biệt thự cũ, một làn hương mỏng manh, lạc lõng chợt lướt qua cánh mũi anh.

Phong nhắm mắt, tập trung toàn bộ khứu giác vốn đã trở nên nhạy cảm quá mức sau cú sốc thấu cảm.

"Minh, ông có ngửi thấy gì không?"

Lê Minh hít một hơi thật sâu rồi lắc đầu: "Chỉ thấy mùi máu và mùi nước xịt khuẩn của tổ pháp y. Cậu ngửi thấy gì à?"

"Gỗ đàn hương (Sandalwood)... nhưng nó không tinh khiết." Phong tiến sát lại gần vết cắt trên cổ nạn nhân, nơi luồng ký ức vừa nãy còn lưu lại dư vị. "Nó nồng, gắt và có vị tanh kim loại. Một loại nước hoa tự pha chế. Tôi sẽ gọi nó là Sandals & Blood (Đàn hương và Máu)."

Phong biết rõ, những kẻ sát nhân nghệ sĩ như thế này thường để lại một "chữ ký" giác quan. Và mùi hương chính là cách để hắn đánh dấu lãnh thổ.

Sáng hôm sau, Phong có mặt tại Viện tâm lý Lâm Viễn. Trái ngược với hiện trường đẫm máu đêm qua, nơi đây tràn ngập ánh sáng tự nhiên và mùi tinh dầu oải hương dễ chịu.

Bác sĩ Lâm Viễn ngồi sau chiếc bàn gỗ sồi lớn, tay xoay nhẹ một cây bút máy đắt tiền. Ông nhìn Phong qua cặp kính gọng vàng, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu dịu dàng nhưng sâu thẳm lại lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông.

"Cậu lại gặp ác mộng sao, Phong?" Lâm Viễn rót một tách trà, làn khói trắng bay lên che khuất gương mặt ông trong giây lát.

"Hắn đã quay lại, thưa bác sĩ. Hoặc một kẻ giống hắn." Phong đặt tấm ảnh hiện trường vụ án lên bàn. "Hắn giết người như đang soạn nhạc. Hắn không cần tiền, không cần sự thù hận. Hắn tôn thờ cái chết như một tôn giáo."

Lâm Viễn cầm tấm ảnh lên, nhìn chăm chú vào vết cắt trên cổ Vũ Hoàng. Một thoáng cười nhẹ lướt qua đôi môi mỏng của ông – một nụ cười mà nếu không quan sát kỹ, người ta sẽ tưởng đó là sự xót xa.

"Trong tâm lý học tội phạm, chúng ta gọi đây là 'Necrophilia' lý tưởng hóa," Lâm Viễn thong thả nói, giọng trầm ấm như tiếng đàn cello. "Với những kẻ này, sự sống là một mớ hỗn độn, ồn ào và đầy lỗi lầm. Chỉ có cái chết mới mang lại sự hoàn hảo tuyệt đối. Hắn không coi mình là kẻ giết người, hắn coi mình là một người thợ thủ công đang sửa chữa những linh hồn vụn vỡ."

"Còn mùi hương thì sao?" Phong hỏi, mắt xoáy sâu vào đối phương. "Đàn hương trộn lẫn với mùi máu?"

Lâm Viễn đặt tách trà xuống, hơi nghiêng người về phía trước: "Đàn hương tượng trưng cho sự thanh cao, thường dùng trong các nghi lễ tâm linh. Trộn với máu... đó là biểu tượng của sự hy sinh tế thần. Kẻ này đang muốn nói với cậu rằng, hắn đang thực hiện một sứ mệnh thiêng liêng. Cậu không thấy sao, Phong? Hắn đang tạo ra một 'bản giao hưởng' mà chỉ những người có khả năng thấu cảm như cậu mới có thể thưởng thức trọn vẹn."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Phong. Cách Lâm Viễn phân tích quá sâu sắc, quá khớp với những gì anh cảm nhận được trong ký ức của người chết.

"Tại sao bác sĩ lại biết hắn muốn tôi 'thưởng thức'?"

Lâm Viễn mỉm cười, đôi mắt sau làn kính rực lên một tia sáng kỳ lạ: "Vì nếu hắn muốn giấu, cậu sẽ chẳng ngửi thấy gì cả. Hắn để lại mùi hương đó là vì cậu. Đó là lời chào của một người tri kỷ cũ, phải không?"

Khi rời khỏi căn phòng, Phong vô tình chạm vào tay nắm cửa bằng đồng. Một hình ảnh mờ nhạt lóe lên: Lâm Viễn đang đứng trong một phòng thí nghiệm tối tăm, tỉ mỉ pha trộn những lọ tinh dầu màu đỏ sẫm.

Phong khựng lại, tim đập loạn nhịp. Anh nhìn vào bàn tay mình, rồi nhìn lại cánh cửa gỗ đã đóng kín. Là do anh quá nhạy cảm, hay bác sĩ Lâm Viễn thực sự đang giấu một con quỷ dưới lớp áo blouse trắng?