MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 5: HỒ SƠ BỊ PHONG TỎA

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 5: HỒ SƠ BỊ PHONG TỎA

761 từ · ~4 phút đọc

Trần Phong rời khỏi phòng khám của Lâm Viễn với cảm giác nghẹt thở. Lời nói của vị bác sĩ về một "người tri kỷ cũ" cứ vang vọng trong đầu anh như một điềm báo. Có một sự thôi thúc kỳ lạ khiến chân anh không bước về nhà, mà hướng thẳng tới kho lưu trữ trung tâm của Tổng cục Cảnh sát.

Anh cần nhìn lại vụ án đó. Vụ án đã thay đổi cuộc đời anh mãi mãi mười năm trước: Cái chết của em gái anh – Trần Linh.

Tại kho lưu trữ, mùi giấy cũ và bụi bặm bao trùm không gian. Phong đưa thẻ cố vấn cho người quản lý kho, một ông lão có đôi mắt đục ngầu vì thời gian.

"Vụ án mạng năm 2016... mã số 1011-TL," Phong nói, giọng anh hơi run.

Ông lão lạch cạch gõ máy tính, rồi khựng lại. Đôi lông mày nhíu chặt: "Cậu Phong, vụ này... tôi không có quyền truy cập."

"Ông nói gì cơ? Tôi là cố vấn đặc biệt của Đội Trọng án."

"Không phải là vấn đề thẩm quyền hành chính," ông lão lắc đầu, xoay màn hình về phía anh. "Hồ sơ này đã bị gắn nhãn 'MẬT' và bị phong tỏa bởi cấp cao nhất từ ba tháng trước. Ngay cả Đội trưởng Minh cũng cần có lệnh từ Tổng giám đốc mới xem được."

Tim Phong hẫng một nhịp. Tại sao một vụ án đã đóng lại từ mười năm trước đột ngột bị niêm phong ngay lúc này? Ngay lúc "Nhà Soạn Nhạc" xuất hiện?

Không cam tâm, Phong tận dụng lúc ông lão quản lý đi lấy nước, anh nhanh chóng lách vào dãy kệ phía sau. Bằng trực giác của một kẻ thấu cảm, anh lướt tay qua những gáy hồ sơ phủ bụi.

Bất chợt, một cảm giác nóng rát chạy qua lòng bàn tay.

Anh rút ra một tệp tài liệu mỏng nằm kẹp giữa những hồ sơ không liên quan. Nó không phải là bản gốc, mà là một bản sao bị bỏ sót, loang lổ vết ố của thời gian. Phong mở ra, và hơi thở của anh đông cứng lại.

Bên trong là những tấm ảnh hiện trường vụ án của em gái anh. Trần Linh nằm giữa một cánh đồng hoa dại, đôi mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Cổ họng cô bé... cũng có một vết cắt mảnh như sợi chỉ, y hệt như nghệ sĩ dương cầm Vũ Hoàng.

Nhưng chi tiết khiến Phong rùng mình nhất chính là bức ảnh chụp đôi bàn tay của em gái. Giữa những ngón tay nhỏ nhắn của cô bé, hung thủ đã kẹp vào một cánh hoa lụa. Mười năm trước, cảnh sát kết luận đó là vật kỷ niệm của nạn nhân. Nhưng giờ đây, nhìn dưới ánh sáng của vụ án mới, Phong nhận ra đó không phải là hoa thật.

Màu sắc, chất liệu, và cả cách nó được đặt... nó hoàn toàn trùng khớp với cánh hoa đen nốt Đô trầm trên cây đàn của Vũ Hoàng.

"Điểm tương đồng không chỉ là vết cắt," Phong thì thầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên thái dương. "Hắn đang viết tiếp bản nhạc mà hắn đã bắt đầu mười năm trước."

Mười năm trước, nạn nhân là một đứa trẻ – một nốt nhạc trong sáng. Hiện tại, nạn nhân là một nghệ sĩ – một nốt nhạc trưởng thành.

Bất chợt, một bàn tay nặng nề đặt lên vai Phong. Anh giật bắn mình, suýt làm rơi tập hồ sơ.

"Cậu đang làm gì ở đây, Phong?"

Đó là Lê Minh. Gương mặt ông tối sầm lại, ánh mắt không còn sự tin tưởng thường ngày mà thay vào đó là một vẻ cảnh giác khó hiểu.

"Tại sao hồ sơ của em gái tôi lại bị phong tỏa, Minh?" Phong gằn giọng, giơ tấm ảnh cũ lên. "Tại sao ông giấu tôi về sự tương đồng này?"

Lê Minh thở dài, ông bước tới giật lấy tệp tài liệu và đóng nó lại. "Về nhà đi, Phong. Đây không phải là lúc để cậu đào bới quá khứ. Có những thứ... bị phong tỏa là để bảo vệ chính cậu."

"Bảo vệ tôi? Hay bảo vệ kẻ sát nhân?"

Phong nhìn thẳng vào mắt Lê Minh, lần đầu tiên anh nhận thấy một tia dao động nhỏ trong đồng tử của người đội trưởng già. Anh nhận ra, trong cái thành phố Sương này, bóng tối không chỉ nằm ở những kẻ giết người, mà còn nằm ngay trong lòng những kẻ đang nhân danh ánh sáng.