MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 6: NẠN NHÂN THỨ HAI

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 6: NẠN NHÂN THỨ HAI

833 từ · ~5 phút đọc

Thành phố Sương chưa kịp nguôi ngoai sau cái chết của nghệ sĩ dương cầm thì một "kiệt tác" khác lại được trưng bày. Lần này, hiện trường là sân khấu chính của Nhà hát Thành phố — một không gian tráng lệ nhưng giờ đây bao trùm bởi không khí tang tóc.

Khi Trần Phong bước vào, ánh đèn sân khấu đơn độc đang rọi thẳng xuống tâm điểm. Giữa sàn gỗ bóng loáng, một nữ vũ công ballet trẻ tuổi đang đứng trên mũi chân trong tư thế Pirouette (xoay vòng) hoàn hảo.

"Đừng lại gần quá," giọng Lê Minh vang lên từ phía bóng tối của hàng ghế khán giả, nghe mệt mỏi và khàn đặc. "Cảnh tượng này... không dành cho những người yếu tim."

Phong không dừng lại. Anh tiến về phía sân khấu. Nạn nhân là Linh Đan, ngôi sao trẻ của đoàn vũ kịch. Cô mặc bộ váy thiên nga trắng tinh khôi, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng, đôi môi tô son đỏ rực rỡ đến mức kỳ dị.

Nhưng khi nhìn xuống dưới, Phong cảm thấy dạ dày mình thắt lại.

Hai mũi chân của cô không phải đang tự đứng vững. Chúng bị găm chặt xuống sàn gỗ bằng hai cây đinh vàng dài, xuyên qua lớp giày satin và xuyên thủng xương bàn chân. Máu chảy ra không nhiều, vì dường như hung thủ đã dùng một loại chất làm đông đặc biệt để giữ cho hiện trường sạch sẽ.

"Hắn muốn cô ấy mãi mãi đứng trong tư thế này," Phong thào khào, đôi mắt anh rực lên sự phẫn nộ. "Một thiên nga không bao giờ có thể hạ cánh."

Phong nhìn quanh. Trên cổ nạn nhân không có vết cắt. Thay vào đó, tay chân cô được giữ bởi những sợi dây cước mảnh đến mức gần như vô hình, nối lên hệ thống ròng rọc trên trần nhà. Linh Đan không khác gì một con rối người thật.

Anh bước tới, chậm rãi tháo găng tay. Anh biết, để tìm ra kẻ thủ ác, anh phải nếm trải nỗi đau của thiên nga.

Khi ngón tay Phong chạm vào làn da lạnh ngắt ở cổ chân nạn nhân, ngay sát chiếc đinh vàng, thế giới xung quanh lập tức sụp đổ.

Xoẹt!

Tiếng nhạc ballet vang lên dồn dập trong tâm tưởng. Phong thấy mình đang xoay vòng dưới ánh đèn lóa mắt. Sự hưng phấn, niềm tự hào... và rồi, một cảm giác nhói đau xé tâm can.

Anh thấy một bóng đen lướt ra từ cánh gà. Kẻ đó không dùng vũ lực. Hắn tiếp cận cô như một người hâm mộ cuồng nhiệt, trao cho cô một nhành hoa lụa đen. Ngay khi cô vừa chạm vào nhành hoa, một luồng khói lạ từ bên trong nhành hoa tỏa ra khiến cô tê liệt toàn thân.

Phong (trong thân xác Linh Đan) ngã quỵ nhưng không thể cử động, không thể kêu cứu. Anh thấy kẻ đó quỳ xuống trước mặt mình, tay cầm búa và những cây đinh vàng, ánh mắt hắn tràn đầy sự ngưỡng mộ thành kính.

"Đừng cử động, đóa hoa của ta. Sắc đẹp của cô không nên bị thời gian tàn phá. Ta sẽ giúp cô đứng lại ở khoảnh khắc huy hoàng nhất này... mãi mãi."

Tiếng búa gõ vào đinh vang lên lộc cộc: Cộc! Cộc! Cộc!

Mỗi nhát búa là một cơn đau xuyên thấu tâm hồn. Phong cảm nhận được xương cốt bị nghiền nát, cảm giác kim loại lạnh lẽo cắm sâu vào sàn gỗ. Nạn nhân không chết ngay. Cô ấy đã đứng đó, nhìn máu mình chảy ra, nhìn kẻ đó tỉ mỉ trang điểm lại cho mình cho đến khi hơi thở cuối cùng lịm đi vì sốc tim.

"PHONG! BUÔNG RA!"

Tiếng quát của Lê Minh kéo anh về thực tại. Phong ngã nhào ra sàn, đôi chân anh đau buốt như thể chính mình vừa bị găm đinh. Anh nhìn lên nạn nhân, giờ đây trong mắt anh không còn là một vũ công, mà là một linh hồn đang gào thét trong câm lặng.

"Hắn không giết cô ấy ở đây," Phong vừa thở dốc vừa nói. "Hắn bắt cô ấy ở phòng tập, làm tê liệt cô ấy, rồi mang đến đây để 'dựng cảnh'. Hắn coi sân khấu này là thánh đường."

Phong chợt nhận thấy trên bệ sân khấu có một mảnh giấy nhỏ, được viết bằng mực tím tinh xảo: "Bản nhạc thứ hai: Vũ điệu của sự bất tử. Gửi người tri kỷ đang dõi theo."

"Hắn đang chế nhạo chúng ta," Lê Minh nghiến răng.

Nhưng Phong không nghe thấy nữa. Anh đang nhìn vào đôi bàn tay mình. Trong mảnh ký ức vừa rồi, khi kẻ sát nhân cúi xuống, anh đã nhìn thấy một vết sẹo hình chữ thập trên cổ tay hắn — một vết sẹo y hệt như vết sẹo mà bác sĩ Lâm Viễn thường che giấu dưới lớp cổ tay áo sơ mi cài khuy măng sét.