MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 15: DẤU VẾT TỪ QUÁ KHỨ

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 15: DẤU VẾT TỪ QUÁ KHỨ

793 từ · ~4 phút đọc

Tiếng còi cảnh sát lùi xa dần sau lưng khi Phong lách mình vào những con hẻm hẹp của khu phố cổ. Anh cần một nơi để xâu chuỗi lại mọi thứ. Những lời nói của bà Nhã về "đôi tay thiên thần" và biểu tượng con cú ở trường Thánh Mary cứ xoay vần trong đại não anh.

Phong tìm đến một ngôi nhà kho cũ, nơi anh cất giữ những kỷ vật ít ỏi còn sót lại sau vụ hỏa hoạn tại nhà mình năm mười tuổi. Anh lục tìm trong chiếc hộp sắt hoen rỉ, lôi ra một tấm ảnh tập thể lớp vẽ ngoại khóa mùa hè năm đó.

Tấm ảnh đã ố vàng, nhưng gương mặt của người thầy dạy vẽ vẫn còn khá rõ nét. Thầy giáo Lý. Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài khắc khổ, đôi bàn tay luôn lấm lem màu vẽ nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự ám ảnh kỳ lạ. Thầy Lý không dạy học trò vẽ phong cảnh hay tĩnh vật. Ông dạy họ cách "vẽ nỗi đau". Ông thường bắt lũ trẻ nhắm mắt lại, chạm vào những con vật đã chết hoặc những cành cây khô héo để "cảm nhận linh hồn của sự tàn lụi".

Phong lướt ngón tay qua hàng học sinh đứng phía trước. Kia là anh, một cậu bé gầy gò với đôi mắt u buồn. Và ngay bên cạnh anh, cách một người, là một cậu thiếu niên cao hơn, gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ.

Phong lật mặt sau của tấm ảnh. Những dòng tên được viết nắn nót bằng mực tím. Ngón tay anh khựng lại ở cái tên: Lâm Viễn.

"Chúng ta đã từng đứng cạnh nhau..." Phong thào khào, cổ họng khô khốc.

Phong quyết định tìm đến căn nhà cũ của thầy Lý, giờ đã là một phế tích nằm sâu trong khu rừng phía Tây thành phố.

Bên trong căn nhà, những bức toan vẽ rách nát treo lủng lẳng trên tường. Phong bước vào phòng làm việc của thầy giáo cũ. Trên giá sách mục nát, anh tìm thấy một cuốn sổ điểm danh và nhật ký giảng dạy.

Khi chạm vào bìa cuốn sổ, một luồng điện ký ức cực mạnh xộc thẳng vào đại não Phong.

Anh thấy thầy Lý đang ngồi giữa căn phòng này, đối diện là hai đứa trẻ: Phong và Viễn. Thầy Lý cầm một con chim sơn ca đã chết, đặt vào tay Viễn rồi nói: "Viễn, con thấy gì?" Cậu bé Viễn thản nhiên đáp: "Con thấy một bản nhạc bị đứt quãng, thưa thầy. Con muốn nối lại nó."

Sau đó, thầy Lý quay sang Phong, người đang run rẩy nhìn cái xác chim: "Còn con, Phong? Con thấy gì?" Cậu bé Phong bật khóc: "Con thấy nó đau... Con thấy nó đang sợ hãi bóng tối."

Thầy Lý mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn đến rợn người. Ông ghi vào sổ: "Viễn là người thợ xây dựng cái chết. Phong là người cảm nhận cái chết. Hai đứa trẻ này là hai cực của một thỏi nam châm. Một đứa sẽ tạo ra kiệt tác, đứa còn lại sẽ là người duy nhất trên đời hiểu được giá trị của nó."

Hóa ra, từ mười năm trước khi vụ án của em gái Linh xảy ra, thầy Lý đã "nuôi dưỡng" họ như hai mẫu vật thí nghiệm. Lâm Viễn được dạy cách biến nỗi đau thành nghệ thuật, còn Trần Phong bị ép buộc phải trở thành một "bình chứa" cho những nỗi đau đó.

Vụ án của em gái Linh không phải là một sự ngẫu nhiên. Đó là "bài tốt nghiệp" mà thầy Lý dành cho Lâm Viễn, và là "phép thử" để đánh thức hoàn toàn năng lực thấu cảm của Phong.

Phong lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ. Có một dòng chữ mới hơn, mực vẫn còn mùi đàn hương: "Thầy đã đi trước để chuẩn bị sân khấu cho chúng ta. Giờ đến lượt anh em mình hoàn thành bản giao hưởng, Phong ạ. Hẹn gặp lại ở nơi bắt đầu – trường Thánh Mary."

Phong siết chặt cuốn sổ đến mức rách nát. Anh không chỉ là nạn nhân của Lâm Viễn, anh là một phần trong kế hoạch điên rồ của một kẻ tâm thần đã chết từ lâu. Mọi bước đi, mọi vụ án, mọi cảm xúc của anh đều đã được định sẵn trên một bản nhạc phổ đẫm máu.

Anh đứng dậy, ánh mắt không còn sự sợ hãi, mà chỉ còn một ý chí lạnh lẽo. Nếu Lâm Viễn muốn anh là người thưởng thức bản nhạc cuối cùng, thì anh sẽ là người trực tiếp bẻ gãy cây vĩ cầm của hắn.