MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 14: NGƯỜI SỐNG SÓT DUY NHẤT

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 14: NGƯỜI SỐNG SÓT DUY NHẤT

797 từ · ~4 phút đọc

Trần Phong trượt xuống từ đường ống thoát nước, đôi tay rướm máu vì ma sát với lớp sắt rỉ sét. Thành phố Sương về đêm mịt mù, những cột đèn đường vàng vọt đổ bóng dài xuống mặt đường sũng nước. Anh phải tìm thấy người phụ nữ đó – hy vọng duy nhất để hiểu về "phương thức" của Lâm Viễn trước khi anh bị cảnh sát tóm lại.

Theo những tài liệu lẻ tẻ thu thập được từ trước, Phong tìm đến khu điều trị tâm thần đặc biệt ở rìa thành phố. Nơi đó, trong một căn phòng tường bọc đệm trắng toát, có một người phụ nữ tên là Bà Nhã. Năm năm trước, bà được tìm thấy đang bò ra từ một cống thoát nước với đôi tai bị đâm thủng màng nhĩ và một tâm trí vỡ vụn.

Lợi dụng sơ hở của bảo vệ ca đêm, Phong lẻn vào phòng của Nhã.

Căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng và một mùi gì đó rất lạ... mùi hoa hồng héo. Nhã ngồi bó gối trong góc phòng, mái tóc bạc trắng xơ xác rũ xuống che khuất khuôn mặt. Bà không phản ứng khi Phong bước vào, đôi mắt đờ đẫn nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định.

Phong quỳ xuống, nhẹ nhàng tháo găng tay. Anh biết đây là một canh bạc. Chạm vào một người điên là tự dìm mình vào một mê cung không có lối thoát.

"Bà Nhã... tôi cần bà giúp," Phong thì thầm, tay anh chậm rãi chạm vào đôi bàn tay gầy guộc, chằng chịt vết sẹo tự hành xác của bà.

Xoẹt!

Phong không thấy một vụ án. Anh thấy một sự tôn sùng điên dại.

Ký ức của Nhã là một màn sương đỏ. Trong đó, anh thấy một tầng hầm mờ ảo. Nhã không bị trói, bà đang quỳ lạy dưới chân một người đàn ông. Người đàn ông đó – Lâm Viễn của năm năm trước – đang cầm một cây vĩ cầm làm từ gỗ sồi đen. Hắn không đánh nhạc, hắn chỉ dùng những ngón tay thon dài, thanh mảnh vuốt ve lên đôi tai của bà Nhã.

Những ngón tay đó chuyển động điêu luyện như một vũ công, chúng mềm mại, ấm áp và mang theo một sự an ủi đến kỳ lạ. Phong cảm nhận được trong ký ức của Nhã, cái chạm đó không phải là ác mộng, mà là một sự "ban phước".

"Đừng khóc..." – Giọng Lâm Viễn vang lên, dịu dàng như tiếng gió lướt qua lá cây. "Ta sẽ lấy đi những tiếng ồn ào của trần thế, để bà chỉ còn nghe thấy âm nhạc của thiên đàng."

Và rồi, với một động tác cực kỳ chính xác và êm ái, đôi tay "thiên thần" ấy cầm một chiếc kim bạc, xuyên thẳng qua màng nhĩ của bà. Trong ký ức đó, Nhã không hề hét lên. Bà mỉm cười, một nụ cười ngây dại vì tin rằng mình vừa được thanh tẩy.

Phong giật mình lùi lại, cắt đứt sự cộng hưởng. Bà Nhã đột ngột quay sang nhìn anh. Đôi mắt bà không còn đờ đẫn nữa, chúng rực lên một nỗi sợ hãi pha lẫn sự sùng bái.

"Hắn có đôi tay của thiên thần..." Nhã thào khào, giọng nói khàn đặc vì lâu ngày không sử dụng. "Hắn chạm vào đâu, nỗi đau biến mất ở đó. Hắn không giết người, cậu ơi... hắn đang thu hoạch những linh hồn mệt mỏi."

"Bà Nhã, hắn ở đâu?" Phong siết lấy vai bà. "Tầng hầm đó, ngôi trường đó, hắn đang ở đâu?"

Nhã bắt đầu run rẩy, bà vò nát vạt áo bệnh viện, miệng lặp đi lặp lại như một cái máy hỏng: "Đôi tay thiên thần... đôi tay thiên thần... Hắn đang đợi cậu... Hắn nói cậu là người có linh hồn đẹp nhất để hắn 'chạm' vào... Đừng để hắn chạm vào..."

Còi báo động của bệnh viện bất ngờ vang lên. Cảnh sát đã lần theo dấu vết của Phong đến tận đây. Qua cửa sổ, ánh đèn xanh đỏ của xe tuần tra bắt đầu quét qua những tán cây.

Phong nhìn bà Nhã lần cuối. Người phụ nữ này không phải là người sống sót, bà là một "tín đồ" bị bỏ lại. Lâm Viễn không chỉ dùng bạo lực, hắn dùng sự thấu cảm biến thái để đồng hóa nạn nhân, khiến họ tự nguyện dâng hiến mạng sống cho hắn.

Phong lao ra cửa sau, trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh đôi tay đeo găng lụa trắng của Lâm Viễn. Anh nhận ra, nếu anh bị hắn bắt, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là việc anh sẽ mỉm cười khi hắn kết liễu mình.