MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 13: VƯỢT NGỤC TÂM LINH

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 13: VƯỢT NGỤC TÂM LINH

789 từ · ~4 phút đọc

Bên ngoài cánh cửa gỗ, tiếng bước chân nặng nề của hai cảnh sát giám sát thỉnh thoảng lại vang lên, nhắc nhở Trần Phong về sự cầm tù. Anh ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là những vỉ thuốc ức chế thần kinh nằm vung vãi.

Lê Minh đã nhốt anh lại, nhưng ông ta không biết rằng, đối với một kẻ thấu cảm, bức tường vật lý chẳng có ý nghĩa gì. Để minh oan, Phong cần tìm ra hang ổ của "Nhà Soạn Nhạc" trước khi một kiệt tác máu nữa được hoàn thiện.

Anh cầm lấy lọ thuốc, đổ một vốc lớn vào lòng bàn tay. Liều lượng này đủ để khiến một người bình thường rơi vào hôn mê sâu, nhưng với Phong, nó là "chìa khóa" để mở toang cánh cửa tâm linh mà anh vốn luôn tìm cách khép lại.

"Linh... giúp anh..." Phong thào khào rồi nuốt chửng nắm thuốc.

Mười phút sau, tim Phong bắt đầu đập loạn nhịp, rồi đột ngột chậm lại. Mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài lùi xa, thay vào đó là tiếng ù ù kéo dài trong đại não. Tầm nhìn của anh tan ra thành những mảng màu xám xịt. Phong thả lỏng cơ thể, để ý thức mình trôi dạt vào không gian "Cộng hưởng tầm xa".

Xoẹt!

Hồn phách anh như bị một lực hút khổng lồ kéo đi xuyên qua những bức tường, bay qua những con phố đẫm mưa của thành phố Sương, rồi chìm sâu xuống mặt đất.

Khi Phong "mở mắt", anh thấy mình đang đứng trong một không gian nồng nặc mùi vôi sống và mùi mục rữa của thời gian. Đó là một tầng hầm rộng lớn, nằm sâu dưới lòng một kiến trúc cổ nào đó. Ánh sáng xanh le lói từ những chiếc đèn dầu hắt lên những vật thể kỳ quái treo trên tường.

Phong bước đi, đôi chân ảo ảnh không chạm đất. Anh run rẩy khi nhìn kỹ những thứ xung quanh.

Đây là một xưởng chế tác. Nhưng không phải chế tác gỗ hay kim loại.

Trên những chiếc giá gỗ, hàng loạt nhạc cụ được trưng bày. Một cây đàn Cello với thùng đàn được ghép từ những mảnh xương chậu người, trắng hếu và nhẵn nhụi. Một bộ sáo được mài dũa từ xương ống chân, mỗi lỗ bấm trên sáo là một lỗ đạn hoặc vết khoan cố ý. Gây kinh hoàng nhất là một bộ trống đại, với mặt trống được căng bằng lớp da người mỏng dính, vẫn còn nguyên những hình xăm dang dở của nạn nhân.

"Nhà Soạn Nhạc... hắn không chỉ giết người," Phong thầm nghĩ trong cơn mê sảng, "Hắn đang biến họ thành những nhạc khí để hòa âm cho nỗi đau."

Phong tiến sâu hơn vào góc hầm, nơi có một bục chỉ huy dàn nhạc. Trên đó đặt một bản nhạc phổ được viết bằng máu khô đen kịt. Anh đưa tay chạm vào bản nhạc đó.

ẦM!

Một làn sóng âm thanh chát chúa dội thẳng vào linh hồn Phong. Tiếng gào thét của hàng chục nạn nhân vang lên đồng thanh, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Trong ảo ảnh, Phong thấy Lâm Viễn đang đứng trên bục, đôi tay đeo găng lụa trắng vung vẩy chiếc gậy chỉ huy làm từ xương sườn. Hắn quay lại nhìn Phong, đôi mắt rực lên ngọn lửa điên dại:

"Cậu đến muộn rồi, Phong. Bản nhạc sắp đến hồi kết. Và cậu chính là nốt nhạc cuối cùng để lấp đầy khoảng trống của cây vĩ cầm này."

Lâm Viễn giơ một cây vĩ cầm lên. Nó vẫn chưa hoàn thiện. Phần cổ đàn còn trống, nơi lẽ ra phải là vị trí của xương cột sống.

"KHÔNG!"

Trần Phong hét lên. Cơn đau co thắt ở lồng ngực kéo anh ra khỏi trạng thái thấu cảm.

Anh bật dậy, nôn ra toàn bộ dịch vị và thuốc. Cả cơ thể anh run cầm cập, mồ hôi đầm đìa như vừa bước ra từ dưới nước. Anh nhìn quanh căn phòng tối của mình, trái tim vẫn còn đập như muốn vỡ tung.

Anh đã thấy nó. Một biểu tượng trên vách tường tầng hầm đó: Một biểu tượng hình con cú giữ chiếc chìa khóa — huy hiệu của Trường Nội trú Thánh Mary, một ngôi trường đã bị bỏ hoang sau một vụ hỏa hoạn hai mươi năm trước.

Đó chính là nơi hắn đang trốn.

Phong nhìn ra cửa, hai người cảnh sát vẫn đang canh gác. Anh biết mình không thể đi ra bằng cửa chính. Anh nhìn sang phía ban công áp mái nối liền với đường ống thoát nước.

Trò chơi "vượt ngục" giờ đây mới thực sự bắt đầu.