Ánh đèn neon trong phòng thẩm vấn của đồn cảnh sát nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng kêu tè tè nhức óc. Trần Phong ngồi đối diện với Lê Minh, nhưng lần này không phải với tư cách cộng sự. Giữa họ là một chiếc bàn sắt lạnh lẽo và một xấp hồ sơ dày đặc những bức ảnh hiện trường.
"Phong, cậu giải thích thế nào về việc này?" Lê Minh ném một bức ảnh xuống bàn. Đó là tấm ảnh chụp lại hiện trường vụ "Bức tranh máu". "Cậu nói hung thủ dùng dây cước móc vào khóe miệng nạn nhân. Nhưng báo cáo pháp y sơ bộ hoàn toàn không nhắc đến dây cước, họ chỉ thấy những vết rách không rõ nguyên nhân. Phải ba tiếng sau, khi dùng kính hiển vi soi kỹ, họ mới tìm thấy mảnh sợi polymer siêu mảnh bị đứt lại trong mô thịt."
Lê Minh chống hai tay xuống bàn, nhoài người về phía trước, ánh mắt ông hằn lên sự thất vọng tột độ: "Tại sao cậu biết chi tiết đó ngay lập tức? Thậm chí cả loại sơn pha máu, tỉ lệ pha trộn mà cậu nói cũng chính xác tới mức đáng sợ."
"Tôi đã nói rồi, tôi nhìn thấy nó!" Phong gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. "Tôi thấu cảm được nỗi đau của nạn nhân!"
"Thấu cảm? Hay là cậu chính là kẻ đã cầm sợi dây đó?" Lê Minh đập mạnh tay xuống bàn. "Hồ sơ của em gái cậu bị phong tỏa vì có lệnh từ trên xuống, nói rằng người thân của nạn nhân có biểu hiện tâm lý bất ổn và có khả năng cao sẽ trở thành kẻ sát nhân bắt chước (Copycat killer). Phong, mười năm qua cậu đã đi đâu? Làm gì? Tại sao mỗi khi vụ án xảy ra, cậu luôn có mặt ở gần đó đầu tiên?"
Phong bàng hoàng. Sự bảo vệ mà anh ngỡ là đặc ân hóa ra lại là một sự giám sát ngầm bấy lâu nay.
"Ông nghi ngờ tôi?" Phong cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Sau tất cả những gì chúng ta đã cùng trải qua?"
"Tôi muốn tin cậu, nhưng bằng chứng đang chống lại cậu." Lê Minh đứng dậy, quay lưng về phía anh. "Từ giờ trở đi, cậu bị đình chỉ tư cách cố vấn. Cậu sẽ được đưa về nhà và bị giám sát 24/7. Hai cảnh sát sẽ đứng trực trước cửa. Mọi thiết bị liên lạc của cậu sẽ bị thu hồi."
Trần Phong bị hộ tống về căn hộ áp mái như một tên tội phạm. Tiếng khóa cửa lạch cạch từ bên ngoài vang lên như tiếng sập cửa của một nhà tù tâm linh.
Anh đứng giữa căn phòng tối om, nhìn vào những mảnh gương vỡ trên sàn nhà mà anh vẫn chưa dọn. Sự phản bội của Lê Minh như một nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi dây liên kết của anh với thế giới ánh sáng.
Reng... Reng...
Tiếng chuông điện thoại bàn – thứ duy nhất họ chưa kịp thu hồi – vang lên khô khốc. Phong nhấc máy.
"Cảm giác bị đồng loại ruồng bỏ thế nào, Phong?"
Giọng nói trầm thấp của Lâm Viễn vang lên, mang theo một sự hài lòng không che giấu.
"Hắn ta ở đó, trong bóng tối của hiệu sách..." Phong thì thầm, tay siết chặt ống nghe.
"Họ không bao giờ hiểu được cậu đâu," Lâm Viễn tiếp tục, giọng điệu như một lời an ủi tàn nhẫn. "Họ sợ cậu vì cậu có thể thấy những gì họ không dám thấy. Họ nhốt cậu lại vì họ không thể kiểm soát được 'món quà' đó. Nhưng tôi thì khác. Tôi trân trọng nó."
"Ông đã sắp đặt chuyện này đúng không? Ông khiến họ nghi ngờ tôi!"
"Tôi chỉ cho họ thấy những gì họ muốn thấy thôi. Giờ thì, hãy tận hưởng sự cô độc này đi, Phong. Trong sự cô độc, thấu cảm của cậu sẽ đạt đến độ thuần khiết nhất. Hãy lắng nghe đi... nạn nhân thứ ba đang gọi tên cậu đấy."
Phong nhìn ra cửa sổ. Qua khe rèm, anh thấy hai bóng dáng cảnh sát đang đứng dưới màn mưa, nhưng anh cũng thấy một bóng đen khác đang đứng ở tòa nhà đối diện, tay cầm một chiếc ô đen, lặng lẽ quan sát anh.
Sự giám sát của cảnh sát là để ngăn anh ra ngoài, nhưng sự giám sát của Nhà Soạn Nhạc là để chờ đợi anh... tan vỡ.