MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 11: BỨC TRANH MÁU

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 11: BỨC TRANH MÁU

789 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm ở hiệu sách cũ, Trần Phong như một bóng ma vật vờ. Những dòng chữ cuối cùng của Linh trong cuốn nhật ký trở thành vết dao cứa vào tâm can anh mỗi khi nhắm mắt. Nhưng "Nhà Soạn Nhạc" không cho anh thời gian để gục ngã. Hắn vừa gửi đi một "thư mời" mới.

Hiện trường lần này là một căn biệt thự bỏ hoang ở ngoại ô thành phố Sương. Khi Phong và Lê Minh bước vào, mùi sơn dầu nồng nặc quyện với mùi gỉ sắt đặc trưng của máu tươi xộc lên tận óc.

"Lần này hắn chơi lớn rồi," Lê Minh lầm bầm, tay siết chặt khẩu súng dù xung quanh không có một bóng người.

Giữa căn phòng trống, một khung tranh khổng lồ được dựng lên bằng những thanh gỗ cũ. Bên trong khung tranh đó, nạn nhân được sắp đặt một cách kinh hoàng. Đó là một người đàn ông trẻ, toàn bộ quần áo đã bị lột sạch, cơ thể bị bẻ cong theo một tư thế phi nhân tính. Hai bàn tay nạn nhân áp chặt vào hai bên má, khuôn miệng mở rộng đến mức rách cả khóe môi, tạo thành một chữ "O" tuyệt vọng.

"Bức họa 'Tiếng thét' (The Scream) của Edvard Munch," Phong thào khào, gương mặt anh tái nhợt dưới ánh đèn pin.

Hung thủ không chỉ sắp đặt tư thế. Hắn đã dùng máu của chính nạn nhân, pha trộn với sơn dầu để vẽ lên bức tường phía sau những đường lượn sóng màu cam và đỏ rực cháy, mô phỏng bầu trời hoàng hôn rùng rợn trong nguyên tác. Nạn nhân đứng trên một tấm ván gỗ hẹp, tái hiện cây cầu nơi nhân vật trong tranh đang đứng.

Phong tiến lại gần. Anh nhận ra đôi mắt của nạn nhân vẫn còn mở trừng trừng, nhưng đồng tử đã bị nhuộm đen bởi một loại mực lạ.

"Hắn muốn biến nỗi đau thành nghệ thuật thị giác," Phong nói, tay anh run rẩy tháo găng. "Hắn không chỉ muốn tôi nghe thấy tiếng thét, hắn muốn tôi phải nhìn thấy nó đóng băng vĩnh viễn."

Phong chạm tay vào lồng ngực lạnh ngắt của nạn nhân.

Xoẹt!

Không có tiếng nhạc. Chỉ có một sự tĩnh lặng đến gai người.

Phong thấy mình đang bị trói chặt trên một chiếc ghế. Trước mặt anh là Lâm Viễn – nhưng trong ký ức này, hắn đeo một chiếc mặt nạ trắng không mặt. Hắn cầm một cây cọ dài, tỉ mỉ phết một lớp chất lỏng ấm nóng lên da thịt anh.

"Ngươi có biết tại sao 'Tiếng thét' lại vĩ đại không, Phong?" – Giọng của Lâm Viễn vang lên, méo mó và vọng lại như từ dưới đáy vực. "Bởi vì nó không mô tả một âm thanh, nó mô tả một trạng thái của linh hồn khi nhận ra sự hư vô. Hôm nay, ta sẽ giúp ngươi chạm vào sự hư vô đó."

Phong thấy hung thủ dùng một sợi dây cước mảnh, móc vào hai khóe miệng mình và kéo ngược ra sau tai. Cơn đau xé toạc cơ thịt, nhưng anh không thể khép miệng lại. Hắn vừa cười vừa đổ một loại sơn màu xanh xám lên người anh, từng lớp, từng lớp một cho đến khi anh cảm thấy mình đang bị đông cứng lại thành một bức tượng.

Ký ức kết thúc bằng hình ảnh Lâm Viễn đứng lùi lại, nghiêng đầu ngắm nghía "tác phẩm" với vẻ mãn nguyện vô ngần.

"PHONG! TRÁNH RA!"

Tiếng quát của Lê Minh đẩy Phong lùi lại, đúng lúc khung tranh khổng lồ đổ sụp xuống vì sức nặng của cái xác. Phong ngã nhào ra sàn, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình – nó đang dính đầy loại sơn dầu pha máu màu đỏ cam từ hiện trường.

"Hắn đang 'tái hiện nghệ thuật'," Phong vừa thở dốc vừa nói, mắt rực lên tia lửa điên cuồng. "Mười vụ án mười năm trước là những bản nháp. Còn bây giờ, hắn đang thực hiện một bộ sưu tập thực sự. Và hắn cần một mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện nó."

Phong nhìn lên bức tường phía sau hiện trường. Giữa những đường vân máu rực rỡ, hung thủ đã để lại một dòng chữ bằng mực đen:

"Ngươi đã nghe thấy. Ngươi đã nhìn thấy. Vậy khi nào ngươi mới thực sự cảm nhận được ta, Phong?"

Lê Minh nhìn Phong, sự lo lắng trong mắt ông đã chuyển thành sự kinh sợ. Ông nhận ra Trần Phong không còn là một thám tử đang phá án, mà đang dần trở thành một phần của bức tranh máu mà "Nhà Soạn Nhạc" đang vẽ.