MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁm Ảnh Thấu CảmChương 10: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

Ám Ảnh Thấu Cảm

Chương 10: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH

778 từ · ~4 phút đọc

Ánh lửa từ chiếc đèn dầu trên tay Lâm Viễn nhảy múa trên những sống sách cũ, tạo thành những bóng đen dài dằng dặc như những cánh tay đang vươn ra từ địa ngục. Trần Phong siết chặt cuốn nhật ký của em gái, khớp xương ngón tay trắng bệch. Mùi đàn hương quyện với mùi giấy mục tạo nên một thứ không khí đặc quánh, khó thở.

"Ông đã ở đó," Phong gằn giọng, bước một bước về phía ánh sáng. "Mười năm trước, ông đã ở cạnh Linh. Những gì tôi thấy... không phải là ảo giác. Ông chính là kẻ đã tặng nó nhành hoa đó!"

Lâm Viễn không hề nao núng. Ông ta đặt chiếc đèn dầu lên một chồng sách cao ngang ngực, thong thả tháo đôi găng tay lụa trắng, để lộ vết sẹo chữ thập rõ mòn một trên cổ tay.

"Phong này, cậu luôn nhìn thế giới qua lăng kính của sự buộc tội," Lâm Viễn thở dài, giọng nói vẫn điềm tĩnh đến lạ lùng. "Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao trong hàng triệu con người, chỉ có cậu sở hữu năng lực thấu cảm này không? Tại sao cậu lại là người duy nhất nghe được tiếng thét của kẻ chết?"

"Đó là một lời nguyền," Phong nghiến răng. "Một lời nguyền bắt đầu từ sự độc ác của những kẻ như ông."

Lâm Viễn bật cười, một tiếng cười khẽ, khô khốc. "Lời nguyền? Không, đó là một món quà. Một món quà mà tôi đã tỉ mỉ mài giũa cho cậu từ khi cậu còn là một đứa trẻ đứng nhìn xác em gái mình. Thấu cảm không phải để cậu đi tìm hung thủ, Phong ạ. Thấu cảm là để cậu thấu hiểu sự giải thoát."

Ông ta tiến lại gần Phong, khoảng cách gần đến mức Phong có thể ngửi thấy mùi sát trùng lạnh lẽo tỏa ra từ người ông ta.

"Hãy nhìn lại những nạn nhân cậu đã chạm vào đi. Nghệ sĩ dương cầm, nữ vũ công... Cậu thấy nỗi đau của họ, nhưng cậu có thấy sự bình yên trong khoảnh khắc cuối cùng không? Khi tôi cắt đứt thanh quản của Vũ Hoàng, ông ấy đã mỉm cười. Khi tôi găm những chiếc đinh vào chân Linh Đan, cô ấy đã thực sự trở thành một thiên nga bất tử. Tôi không giết họ, tôi biến họ thành nghệ thuật. Và cậu... cậu là người duy nhất trên thế giới này có khả năng thưởng thức nghệ thuật đó một cách trọn vẹn nhất."

"Ông điên rồi!" Phong vung tay định đấm vào gương mặt lịch lãm kia, nhưng Lâm Viễn nhanh chóng bắt lấy cổ tay anh.

Lực tay của ông ta mạnh khủng khiếp. Lâm Viễn ghé sát tai Phong, thì thầm như một người tình: "Cậu và tôi là hai mặt của một đồng xu. Tôi tạo ra cái chết, còn cậu cảm nhận nó. Nếu không có tôi, năng lực của cậu chỉ là rác rưởi. Nếu không có cậu, nghệ thuật của tôi sẽ không có khán giả. Chúng ta cần nhau, Phong ạ."

Lâm Viễn buông tay Phong ra, lùi lại vào bóng tối của dãy hành lang sách. "Hôm nay tôi dẫn cậu đến đây không phải để tranh luận về thiện ác. Tôi muốn cậu đọc chương cuối cùng trong cuốn nhật ký của Linh. Đọc đi, rồi cậu sẽ hiểu, món quà này... thực chất là do ai lựa chọn."

Lâm Viễn biến mất sau một ngã rẽ giữa những giá sách cao ngất. Phong run rẩy mở trang cuối của cuốn nhật ký mà anh chưa kịp xem. Dưới ánh đèn dầu leo lắt, những dòng chữ trẻ con của Linh hiện ra, nhòe đi vì nước mắt:

"Anh Phong ơi, bác sĩ nói rằng nếu em đi trước, anh sẽ có thể nhìn thấy cả thế giới. Em không sợ đau đâu, em chỉ muốn anh đừng bao giờ cô đơn nữa..."

Một luồng điện cực mạnh, đau đớn hơn bất cứ lần thấu cảm xác chết nào, xộc thẳng vào tim Phong. Anh ngã quỵ xuống sàn hiệu sách, tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng.

Hóa ra, Nhà Soạn Nhạc không chỉ tạo ra những vụ án. Hắn đã soạn sẵn bản nhạc cho cuộc đời Phong từ mười năm trước. Và em gái anh... chính là nốt nhạc mở đầu đầy máu và nước mắt.

Ngoài kia, thành phố Sương bắt đầu đổ cơn mưa rào. Trong hiệu sách cũ, Trần Phong đơn độc giữa những linh hồn câm lặng, nhận ra rằng ranh giới giữa thợ săn và con mồi đã hoàn toàn bị xóa sạch.