Vết thương trên tay Phong từ mặt gương vỡ đã được băng bó sơ sài, nhưng vết thương trong tâm trí anh thì đang lở loét. Thuốc an thần dường như đã mất tác dụng. Mỗi khi Phong nhắm mắt, anh lại nghe thấy tiếng dây đàn rung lên và tiếng đinh vàng găm xuống sàn gỗ.
Căn phòng áp mái bỗng trở nên chật chội và ngột ngạt. Phong lờ đờ đứng dậy, bước ra ban công để hít thở chút không khí lạnh. Nhưng ngay khi anh nhìn xuống con hẻm phía dưới, trái tim anh như ngừng đập.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một bóng dáng nhỏ bé đang đứng đó. Cô bé mặc chiếc váy trắng thắt nơ hồng – bộ đồ mà Trần Linh đã mặc vào cái ngày định mệnh mười năm trước. Cô bé không cử động, chỉ đứng nhìn lên phía anh, tay cầm một nhành hoa lụa đen.
"Linh...?" Phong thào khào.
Anh lao xuống cầu thang, bất chấp cơn đau ở tay. Khi anh ra đến hẻm, bóng dáng đó đã lướt đi, mờ ảo như một làn khói trong sương mù. Cô bé rẽ vào những ngõ ngách ngoằn ngoèo của thành phố Sương, bước đi nhẹ tênh không để lại tiếng động. Phong đuổi theo trong vô vọng, miệng liên tục gọi tên em gái.
"Linh! Đợi anh! Đừng đi vào bóng tối!"
Ảo giác hay thực tại? Phong không còn biết nữa. Anh thấy thành phố quanh mình bắt đầu biến đổi. Những tòa nhà cao tầng dường như dài ra, méo mó, và những người đi đường đều mang chiếc mặt nạ trắng không mắt không mồm. Chỉ có bóng lưng của em gái là rõ nét nhất, dẫn dắt anh đi sâu vào khu phố cổ – nơi mà sương mù đặc đến mức có thể cắt được bằng dao.
Cô bé dừng lại trước một ngôi nhà gỗ lụp xụp, bảng hiệu treo lủng lẳng chỉ còn lại hai chữ mờ nhạt: "Ký Ức".
Đó là một hiệu sách cũ.
Bóng dáng của Linh bước vào trong rồi biến mất sau lớp cửa kính mờ đục. Phong đẩy cửa bước theo. Một mùi giấy mục, mùi mực in lâu ngày và đặc biệt là mùi Sandals & Blood xộc thẳng vào mũi anh.
Bên trong hiệu sách, những chồng sách cao ngất ngưỡng xếp thành những mê cung tối tăm. Không có ánh đèn, chỉ có vài tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa. Phong đi dọc theo những giá sách, đôi tay run rẩy lướt qua những gáy sách da sần sùi.
Bỗng nhiên, một cuốn sách tự động rơi xuống dưới chân anh.
Phong nhặt nó lên. Đó là một cuốn nhật ký cũ, bìa bọc vải thêu hoa bỉ ngạn. Khi anh chạm vào nó, một luồng điện nhẹ không phải của sự thấu cảm xác chết, mà là sự thấu cảm ký ức vật dụng vang lên.
Anh nhìn thấy em gái mình, Linh, từng ngồi trong hiệu sách này mười năm trước. Cô bé đang cười, đối diện với một người đàn ông mà khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối. Người đàn ông đó đang tặng cho cô bé nhành hoa lụa đen đó.
"Anh sẽ dạy em cách để không bao giờ phải buồn nữa..." – Giọng nói đó, trầm thấp và đầy mê lực, không phải ai khác ngoài giọng của Lâm Viễn nhưng trẻ hơn nhiều.
Phong run rẩy mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ bằng mực tím đã phai màu: "Tặng học trò nhỏ của ta. Hãy ghi lại những giấc mơ, trước khi chúng trở thành ác mộng."
Phía sau gáy Phong chợt có một luồng hơi lạnh.
"Cậu tìm thấy nó rồi sao, Phong?"
Phong quay phắt lại. Đứng giữa những chồng sách cũ, trong bộ vest đen lịch lãm như thể đang đi dự tiệc, là bác sĩ Lâm Viễn. Ông ta cầm trên tay một chiếc đèn dầu nhỏ, ánh lửa bập bùng soi rõ vết sẹo hình chữ thập trên cổ tay ông khi ông nâng đèn lên.
"Bác sĩ... tại sao ông lại ở đây?" Phong siết chặt cuốn nhật ký, đôi mắt rực lên sự nghi ngờ tột độ.
Lâm Viễn mỉm cười, một nụ cười vừa dịu dàng vừa chứa đựng sự chiếm hữu đến ghê người: "Tôi luôn ở đây, Phong ạ. Trong những giấc mơ, trong những nỗi đau, và trong cả những trang nhật ký mà em gái cậu đã để lại. Cậu nghĩ rằng ảo giác đã dẫn cậu đến đây sao? Không... chính tôi đã dẫn cậu về nhà."
Phong nhận ra, hiệu sách này không phải là một địa điểm ngẫu nhiên. Đây chính là "phòng tranh" trong thực tại của Nhà Soạn Nhạc, và mỗi cuốn sách ở đây đều chứa đựng linh hồn của một nạn nhân.