Sau những gì nhìn thấy tại hiện trường nhà hát, Trần Phong rút lui về căn hộ của mình như một con thú bị thương tìm về hang ổ. Nhưng cảm giác an toàn vốn có đã biến mất.
Cả đoạn đường từ nhà hát về, Phong luôn có cảm giác một đôi mắt đang găm chặt vào sau gáy mình. Anh đột ngột dừng lại trước một tủ kính cửa hiệu, vờ như đang xem đồ nhưng thực chất là quan sát hình ảnh phản chiếu của dòng người phía sau qua lớp gương. Giữa những tán ô đen che kín dưới cơn mưa phùn của thành phố Sương, anh thấy một bóng hình cao lớn đứng lặng yên bên cột đèn đường, cách anh đúng hai mươi mét. Kẻ đó không nhúc nhích, chỉ đứng đó như một bức tượng gỗ, hoàn toàn hòa nhập vào bóng đêm.
Phong đi nhanh hơn, tim đập thình thịch. Anh chạy lên những bậc cầu thang cũ kỹ của khu chung cư, tiếng giày nện xuống sàn bê tông vang vọng khô khốc.
Dừng lại trước cánh cửa nhà mình, bước chân của Phong khựng lại.
Dưới sàn hành lang ẩm thấp, ngay sát khe cửa, một chiếc mặt nạ bằng thạch cao trắng muốt đang nằm đó. Nó không có mắt, không có miệng – một bản sao hoàn hảo của những gương mặt không diện mạo mà anh đã thấy trong phòng tranh ảo ảnh.
Phong quỳ xuống, đôi bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt nhẵn nhụi, lạnh lẽo của chiếc mặt nạ. Lần này không có luồng điện nào xẹt qua, chỉ có một cảm giác ghê rợn chạy dọc sống lưng. Kẹp bên dưới chiếc mặt nạ là một mảnh giấy note màu tím than, dòng chữ viết tay bằng mực nhũ bạc cực kỳ nắn nót:
"Ngươi thấy gì trong bóng tối?"
Câu hỏi đó như một mũi kim đâm vào đại não của Phong. Hắn biết. Hắn biết anh đã nhìn thấy phòng tranh của hắn. Hắn biết anh đang thấu cảm những gì.
Phong mở toang cửa, lao vào nhà và chốt chặt khóa. Anh tựa lưng vào cửa, thở dốc. Căn phòng tối om, mùi thuốc an thần quyện với mùi sách cũ thường ngày giờ đây dường như có lẫn thêm một chút hương Sandals & Blood – mùi của Đàn hương và Máu.
"Ai? Ai ở đó?" Phong hét lên vào khoảng không.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Phong bật đèn. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, ngoại trừ chiếc gương lớn trong phòng khách.
Ai đó đã dùng loại sơn dầu màu đỏ đặc quánh, vẽ một dấu gạch chéo lớn lên mặt gương. Ngay tại vị trí phản chiếu khuôn mặt của Phong nếu anh đứng trước gương, kẻ đó đã bôi xóa đi bằng một mảng sơn xám xịt, giống hệt cách những bức tranh "không mặt" được tạo ra.
Phong tiến lại gần, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình bị che lấp bởi vết sơn đỏ và xám. Anh đưa tay chạm vào mặt gương.
Trong giây phút ấy, anh không thấy mình trong gương nữa. Anh thấy một Trần Phong của mười năm trước, đang đứng giữa cánh đồng hoa nơi em gái mình qua đời. Nhưng người em gái đó không có mặt. Cô bé quay lại nhìn anh, và từ khoảng trống trên khuôn mặt cô, giọng nói của Lâm Viễn lại vang lên, đều đều và lạnh lùng:
"Bóng tối không nằm ở bên ngoài, Phong ạ. Nó nằm ở ngay sau nhãn cầu của ngươi. Ngươi càng thấy rõ chúng ta, ngươi càng đánh mất chính mình."
Phong gầm lên, vung tay đấm mạnh vào mặt gương. RẮNG! Những mảnh kính vỡ tan, găm vào nắm đấm của anh khiến máu tươi chảy xuống, hòa lẫn với vệt sơn đỏ trên sàn.
Cơn đau thực tại kéo anh tỉnh táo lại. Anh nhìn qua khe cửa sổ hé mở. Phía dưới đường, bóng đen cầm ô lúc nãy đã biến mất. Chỉ còn lại chiếc mặt nạ trắng nằm cô độc hành lang, như một lời nhắc nhở rằng từ giây phút này, Trần Phong không còn là thợ săn nữa.
Anh chính là con mồi đang được "vỗ béo" bằng nỗi sợ hãi để trở thành kiệt tác tiếp theo của Nhà Soạn Nhạc.