MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÂm Dương SưChương 1: BÓNG ĐEN TRONG CĂN HỘ CŨ

Âm Dương Sư

Chương 1: BÓNG ĐEN TRONG CĂN HỘ CŨ

961 từ · ~5 phút đọc

Linh nhấp một ngụm cà phê nguội, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính, cố gắng hoàn thành bản dịch trước hạn chót. Đồng hồ điểm mười một giờ đêm. Ánh đèn vàng yếu ớt trong căn hộ áp mái số 404, khu chung cư cũ kỹ này, là nguồn sáng duy nhất giữa màn đêm đặc quánh.

Cô đã chuyển đến đây được hai tuần, và hai tuần là đủ để cô hiểu rằng nơi này không hề "yên tĩnh" như lời bà chủ quảng cáo.

Khả năng nhìn thấy ma quỷ, một món quà hay một lời nguyền, đã gắn với Linh từ thuở nhỏ. Khác với những người bình thường, thế giới của cô luôn có thêm một lớp màu tối, nơi những linh hồn vất vưởng, những bóng ma u ám lẩn khuất ở mọi góc khuất. Cô học cách giả vờ không thấy, giả vờ không nghe, sống như một người mù lòa giữa đám đông, nhưng trong căn hộ mới này, sự giả vờ ấy dần trở nên vô dụng.

Tiếng động bắt đầu.

Nó không phải tiếng bước chân, mà là tiếng móng tay cào nhẹ lên sàn gỗ hành lang bên ngoài, kéo lê chậm rãi, tạo ra âm thanh kít... kít... ghê rợn, như thể một thứ gì đó vô hình đang dò tìm.

Linh rùng mình, tim đập thình thịch. Cô biết đó không phải mèo, cũng không phải chuột. Cô đã thấy nó. Một bóng đen mờ ảo, cao lớn, đứng sừng sững ở góc cầu thang. Nó không có khuôn mặt, chỉ là một khối khí đen lượn lờ, nhưng từ nó phát ra một luồng khí lạnh lẽo khiến cả căn phòng như đóng băng.

Cô thu mình lại trên chiếc ghế, tay nắm chặt con dao gọt hoa quả. "Đi đi... tránh xa tôi ra..." cô thì thầm, không dám phát ra tiếng lớn.

Đột nhiên, tiếng cào dừng lại.

Một luồng gió lạnh buốt lùa qua khe cửa, dù cửa sổ đã đóng kín. Linh cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai mình. Cô từ từ ngước lên, và thấy: Bóng đen ấy đã đứng ngay sau lưng cô.

Khác với lần trước, lần này nó không còn là một khối khí. Dưới ánh đèn, cô thấy rõ hình dạng một người đàn ông cao gầy, quần áo nhàu nát, nhưng đôi mắt... đôi mắt ấy là hai hố đen rỗng tuếch, nhìn thẳng vào cô với vẻ đói khát.

“Cô thấy ta sao, cô gái...” Một giọng nói khàn khàn, như thể cát khô bị nghiền nát, vang lên thẳng trong tâm trí Linh. “Vậy thì cô phải trả giá cho sự tò mò của mình.”

🕯️ Người Bảo Vệ Vô Hình

Linh hét lên, ném con dao về phía trước một cách vô vọng. Con dao xuyên qua bóng đen, cắm phập vào tường. Cô chạy thục mạng vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại, lồng ngực đau nhói vì thở dốc.

Tiếng động ở bên ngoài phòng ngủ lại tiếp tục. Lần này, nó mạnh mẽ hơn, là tiếng đập rầm! rầm! rầm! vào cánh cửa gỗ cũ kỹ.

"Không... tôi không muốn thấy nữa..." Linh ôm đầu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh ghê rợn đang ùa vào tâm trí mình.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, chiếc điện thoại cô đặt trên bàn đầu giường rung lên. Là một tin nhắn từ một số lạ, không tên, không ảnh đại diện.

Tin nhắn: Đừng sợ. Đừng đối diện. Cứ cầm điện thoại lên và đọc câu thần chú này. Nhanh lên.

Kèm theo là một đoạn ký tự cổ xưa bằng tiếng Hán. Linh run rẩy, nhưng sự tuyệt vọng khiến cô không còn lựa chọn nào khác. Cô mở to mắt nhìn vào các ký tự khó hiểu và lẩm bẩm đọc theo, không hiểu ý nghĩa của chúng.

“Thiên địa huyền tông, vạn khí bổn căn...”

Vừa dứt lời, một luồng ánh sáng trắng mỏng manh, như sương khói, đột ngột bao quanh cô. Ngay lập tức, tiếng đập cửa dừng lại.

Khí lạnh rút đi nhanh chóng. Căn phòng trở lại trạng thái ấm áp ban đầu, chỉ còn lại sự yên tĩnh đáng sợ sau cơn bão.

Linh bò ra khỏi góc giường, thận trọng mở cửa phòng ngủ. Hành lang im lặng. Bóng đen đã biến mất. Cô nhìn lại chiếc điện thoại. Tin nhắn kia đã bị xóa đi. Không có dấu vết.

Ai đã gửi tin nhắn đó? Và làm cách nào mà một câu thần chú ngắn ngủi lại có thể xua đuổi một linh hồn mạnh mẽ như vậy?

Sáng hôm sau, Linh không dám ngủ trong đêm, cô gọi điện cho bà chủ nhà, yêu cầu đổi phòng. Bà chủ lớn tuổi nghe xong chỉ cười khà khà: "Căn 404 đó rẻ nhất vì nó hơi cũ thôi, cô gái. Cô thấy gì đâu? Chắc cô bị áp lực công việc quá rồi."

Sự phủ nhận ấy làm Linh thêm cô độc. Cô biết mình cần giúp đỡ. Cô cần một người thấy được những gì cô thấy, hoặc ít nhất là một người tin vào những gì cô nói.

Cuối cùng, sau khi hỏi thăm qua một vài người quen làm trong lĩnh vực tâm linh (những người thường coi khả năng của cô là trò đùa), cô nhận được một địa chỉ duy nhất, đi kèm lời cảnh báo: “Đừng đến đó trừ khi cô thực sự tuyệt vọng. Thần Trừ Tà ở đó rất khó tính và đắt đỏ.”

Địa chỉ đó là: Tiệm Đồ Cổ "Vĩnh An", số 123 Phố Sương Khói.

Linh nhìn địa chỉ, lòng nặng trĩu. Cô biết, đây là cơ hội cuối cùng của cô để sống một cuộc đời bình thường, hoặc ít nhất là một cuộc đời không bị Bóng Đen ám ảnh.