Tiệm Đồ Cổ Vĩnh An nằm khuất sau một hàng cây bàng cổ thụ, ngay cả giữa trưa nắng, nơi đây vẫn mang một vẻ âm u, lạnh lẽo. Nó không giống một cửa hàng buôn bán mà giống một ngôi miếu cũ kỹ bị lãng quên.
Linh đẩy cánh cửa gỗ nặng nề, tiếng chuông đồng cổ kính ngân lên một tiếng rền rĩ kéo dài.
Bên trong tiệm tràn ngập một hỗn hợp mùi hương: mùi gỗ mục, mùi nhang trầm, và mùi sáp ong. Ánh sáng lờ mờ. Xung quanh là vô số vật phẩm cũ kỹ: một chiếc gương đồng hoen ố, một bức tượng Phật không đầu, những chiếc bình gốm bị sứt mẻ... Cô gái có cảm giác như đang bước vào một bảo tàng của những linh hồn bị giam cầm.
Khi Linh bước vào, một luồng khí lạnh quen thuộc phả vào mặt cô. Cô biết, nơi này không chỉ bán đồ cổ. Nơi này là nơi giam giữ.
Phía sau quầy thanh toán là một người đàn ông.
Anh ta đang cặm cụi mài giũa một thanh kiếm gỗ đào, đôi mắt dán chặt vào lưỡi kiếm, không hề ngước lên. Đó là Thần, thầy trừ tà mà người ta nhắc đến.
Anh ta mặc áo sơ mi đen đơn giản, nhưng toát lên một vẻ lạnh lùng, xa cách. Mái tóc đen hơi dài che đi một phần trán. Gương mặt anh ta góc cạnh, đường nét sắc sảo, nhưng thái độ lại mang một sự kiêu ngạo khó gần. Quan trọng hơn, xung quanh anh ta tỏa ra một nguồn năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ đến mức Linh cảm thấy như được bảo vệ ngay lập tức.
"Cửa tiệm mở cửa đến sáu giờ tối. Cô đến mua đồ hay muốn phỏng vấn?" Giọng Thần trầm ấm nhưng lạnh nhạt, không hề ngước lên.
Linh cố gắng giữ bình tĩnh. "Tôi... tôi đến tìm sự giúp đỡ."
"Trừ tà. Giá cao." Thần đáp cộc lốc, cuối cùng anh mới đặt thanh kiếm xuống và ngước nhìn Linh.
Đôi mắt Thần có màu nâu nhạt, sâu hun hút, dường như có thể nhìn thấu mọi bí mật của cô. Linh cảm thấy run sợ dưới cái nhìn đó.
"Tôi không cần tiền, tôi cần cô thấy được những gì tôi thấy." Linh lắp bắp.
Thần nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. "Cô gái. Tôi là thầy trừ tà, không phải bác sĩ tâm lý. Tôi chỉ làm việc với quỷ. Còn nếu cô bị ảo giác thì cô nên đến bệnh viện."
👁️ Chứng Cứ Không Thể Chối Cãi
Lời nói của Thần như một gáo nước lạnh tạt vào sự hy vọng của Linh. Cô chuẩn bị quay lưng bỏ đi, nhưng ngay lúc đó, Linh nhìn thấy một thứ mà Thần không thể thấy.
Phía sau Thần, một bé gái mặc váy đỏ, tóc dài rũ rượi, đang bám vào lưng anh. Nó nhìn Linh, cười một cách ma quái, rồi thè lưỡi dài ngoằng.
Linh ngay lập tức chỉ tay về phía đó, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ: "Cẩn thận! Sau lưng anh kìa! Bé gái mặc đồ đỏ! Nó đang thè lưỡi với tôi!"
Thần đột ngột quay người lại, nhanh như cắt. Anh đưa tay ra, cảm nhận không khí xung quanh, nhưng anh chỉ thấy không khí trống rỗng. Bé gái kia đã biến mất.
Anh quay lại nhìn Linh với vẻ khó chịu cực độ. "Tôi không thấy gì cả. Cô muốn tạo trò đùa để ép tôi giúp cô sao?"
"Không! Tôi không đùa!" Linh thề thốt. "Nó vừa đứng ngay sau lưng anh! Lần trước, trong căn hộ của tôi, tôi cũng thấy một bóng đen, cao lớn, đôi mắt rỗng tuếch. Nó đã cào lên cửa của tôi! Tôi không bị điên!"
Thần im lặng một lúc. Anh nhìn vào đôi mắt đầy hoảng loạn nhưng chân thật của Linh. Anh nhận ra, năng lượng bảo vệ mà anh vừa kích hoạt sau lưng là để đối phó với linh hồn đang nhìn chằm chằm vào anh, nhưng anh không thể xác định hình dạng hay vị trí của nó.
Thần tiến lại gần Linh, nhìn sâu vào mắt cô. Anh đưa tay ra, đặt nhẹ lên trán cô, và lẩm nhẩm một câu chú ngắn. Linh cảm thấy một luồng điện xẹt qua, nhưng không đau đớn.
"Cô không bị điên. Cô không bị tà thuật điều khiển." Thần nói, giọng nói đã mất đi sự lạnh nhạt ban đầu, thay vào đó là sự ngạc nhiên. "Cô thực sự thấy chúng."
Anh lùi lại, nhìn Linh như nhìn một hiện tượng lạ. "Khả năng của cô... quá mạnh. Nó không chỉ là cảm nhận đơn thuần."
"Vậy... anh giúp tôi được không?" Linh cầu xin.
Thần đăm chiêu. Khả năng nhìn thấy quỷ của Linh là một công cụ cực kỳ quý giá mà anh chưa từng gặp. Anh đã luôn phải chiến đấu trong bóng tối, chỉ dựa vào cảm giác và bùa chú. Nhưng với Linh, anh có thể nhìn thấy quỷ trong ánh sáng ban ngày.
"Nghe đây," Thần gằn giọng, "Tôi không thích rắc rối. Nhưng cô là một nam châm hút ma quỷ. Nếu tôi không giúp, sớm muộn gì cô cũng chết, và căn hộ của cô sẽ trở thành ổ ma. Vĩnh An không thể để điều đó xảy ra gần đây."
Anh rút ra một tờ giấy và viết một số điện thoại. "Vụ án đầu tiên của cô: Bóng Đen. Tôi sẽ không tính tiền. Nhưng nếu cô muốn được bảo vệ lâu dài, cô phải chấp nhận lời đề nghị hợp tác của tôi."
Linh nắm chặt tờ giấy, ánh mắt rực lên niềm hy vọng. Ít nhất, cô không còn cô độc nữa.