Linh trở lại căn hộ 404 cùng với Thần, mang theo cảm giác vừa sợ hãi vừa nhẹ nhõm. Thần Trừ Tà đứng giữa phòng khách của cô, dường như không khí lạnh lẽo đã bị anh đẩy lùi hoàn toàn.
"Bóng đen cô thấy là một Hung Linh," Thần giải thích, tay anh cầm một chiếc la bàn cổ đang quay tít. "Nó bị giam cầm trong căn hộ này. Nó không chỉ muốn hù dọa, nó muốn chiếm đoạt cơ thể cô."
"Chiếm đoạt?" Linh hoảng hốt. "Tại sao lại là tôi?"
Thần quay sang, nhìn cô đầy ý tứ. "Cô là người duy nhất nhìn thấy nó. Khả năng của cô tạo ra một cánh cổng năng lượng mà bọn chúng có thể dễ dàng xâm nhập. Nó muốn dùng cơ thể cô để thoát khỏi nơi giam cầm."
Thần bắt đầu rải một lớp bột màu vàng nhạt (là tro của bùa phép đã đốt) xung quanh căn phòng. Anh căn dặn: "Cô phải mô tả chi tiết hình dạng, thói quen và cảm xúc của Hung Linh. Tôi cần biết nó bị giam cầm như thế nào."
Linh nhắm mắt lại, cố gắng hồi tưởng lại khoảnh khắc kinh hoàng đêm qua. "Nó cao lớn... khoảng một mét chín. Quần áo giống như vải bố rách rưới. Đôi mắt rỗng. Nhưng khi nó chạm vào tôi... tôi cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng và sự phản bội."
Thần dừng lại. "Phản bội? Không phải giận dữ?"
"Không," Linh khẳng định. "Đó là cảm giác bị người thân yêu nhất phản bội. Và... nó cứ lặp đi lặp lại câu này trong đầu tôi: Thứ của tao... trả lại cho tao..."
Dựa vào mô tả của Linh, Thần bắt đầu di chuyển chiếc la bàn đến một góc tường bị ố vàng. "Không phải một linh hồn bị giam cầm do phép thuật, mà là linh hồn bị ràng buộc vào một vật phẩm bị mất. Nó tin rằng thứ đó đang ở đây, trong căn phòng này, và nó cần lấy lại để được siêu thoát."
⛓️ Truy Lùng Vật Chủ
Nhờ khả năng "nhìn thấy cảm xúc của linh hồn" của Linh, Thần đã thu hẹp phạm vi điều tra nhanh chóng hơn rất nhiều so với phương pháp truyền thống.
Thần bắt đầu đục phá lớp tường ở vị trí Linh mô tả. Bên trong, họ tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Khi Thần mở chiếc hộp, một luồng khí lạnh cực mạnh xộc thẳng ra ngoài, làm đèn điện trong phòng chập chờn.
"Chính là nó!" Linh hét lên. "Bóng đen đang đứng sau lưng anh! Nó đang gào thét!"
Trong chiếc hộp là một chiếc nhẫn bạc cũ kỹ, không có giá trị vật chất nhưng tỏa ra ma lực cực mạnh. Linh nhìn thấy rõ, chiếc nhẫn ấy đang bị bao phủ bởi lớp máu đen, tượng trưng cho lời thề độc bị phá vỡ.
Thần cầm chiếc nhẫn lên, anh cảm nhận được sự giận dữ của linh hồn. "Nó là lời thề hôn ước. Người đàn ông này bị giết ngay sau lễ cưới bởi người đã tặng chiếc nhẫn này cho anh ta. Hận thù của anh ta quá lớn nên bị trói buộc mãi mãi vào chiếc nhẫn."
"Vậy... anh có thể tiêu diệt nó không?" Linh hỏi.
"Không dễ," Thần lắc đầu. "Nó đã hút năng lượng từ căn hộ này quá lâu, trở nên quá mạnh. Hơn nữa, tiêu diệt linh hồn căm hận sẽ chỉ khiến nó trở nên tàn bạo hơn. Phải giúp nó siêu thoát."
Linh tiến lại gần chiếc nhẫn. Bất chấp sự nguy hiểm, cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào chiếc nhẫn.
Ngay lập tức, hình ảnh về người đàn ông bị phản bội ùa vào tâm trí cô: lễ cưới, nụ cười hạnh phúc, và lưỡi dao lạnh lẽo đâm vào lưng trong đêm tân hôn... Cô cảm nhận được sự cô đơn tột cùng của linh hồn đó.
Linh ngước lên, nhìn vào khoảng không mà Hung Linh đang đứng. Cô nói một cách dứt khoát, giọng điệu run rẩy nhưng đầy lòng trắc ẩn:
"Tôi thấy anh. Tôi thấy nỗi đau của anh. Chiếc nhẫn này không thể trả lại cho anh sự sống. Nỗi hận thù cũng không thể mang lại công bằng. Hãy chấp nhận sự thật, hãy siêu thoát."
Những lời nói chân thành của Linh, được phát ra từ một người có khả năng nhìn thấy linh hồn, đã tác động mạnh mẽ đến Hung Linh.
Bóng đen khựng lại. Ánh mắt rỗng tuếch nhìn vào Linh.
Thần nhanh chóng nhận ra đây là cơ hội duy nhất. Anh rút ra một cuộn giấy vàng, nhanh chóng viết lên đó các ký tự bằng máu ngón tay, rồi niệm chú với tốc độ chóng mặt.
"Linh! Tập trung! Giữ lấy sự chú ý của nó! Tôi cần vài giây!" Thần gầm lên.
Linh giữ ánh mắt kiên định. Cô tiếp tục nói những lời trấn an, khơi gợi ký ức đẹp đẽ của người đàn ông trước khi bị phản bội.
Khi Hung Linh có vẻ dao động, Thần dán bùa chú lên chiếc nhẫn, rồi ném chiếc nhẫn vào một chiếc lư hương nhỏ anh mang theo.
“Án ma ni bát mê hồng!”
Một luồng sáng vàng rực bùng lên từ lư hương. Hung Linh hét lên đau đớn, nhưng không phải vì bị hủy diệt, mà như là sự giải thoát. Bóng đen co rút lại, hóa thành một làn khói trắng và từ từ tan biến.
Sự lạnh lẽo trong căn phòng hoàn toàn biến mất.
Linh thở phào, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô ngã khụy xuống sàn. Thần vội vàng đỡ lấy cô.
"Cô làm tốt lắm," Thần nói, giọng anh hiếm khi dịu dàng đến vậy. "Nếu không có cô, tôi sẽ phải chiến đấu ba ngày ba đêm mới phong ấn được nó."
Linh nhìn chiếc lư hương đang tỏa khói trầm thơm ngát, rồi nhìn sang Thần. Ánh mắt anh lúc này không còn sự lạnh lùng ban đầu, mà là sự ngưỡng mộ và một chút bối rối.
"Chúng ta... chúng ta đã thành công," Linh thốt lên, cảm thấy sức mạnh lần đầu tiên trong đời.
Vụ án đầu tiên kết thúc. Và mối quan hệ hợp tác giữa Thầy Trừ Tà Lạnh Lùng và Cô Gái Nhìn Thấy Ma bắt đầu được thiết lập.