Lời Hứa Giữa Mùi Máu
Họ trở về Tiệm Đồ Cổ Vĩnh An khi trời gần sáng. Vết thương của Thần ở vai bị tà khí xâm nhập, khiến máu chảy không ngừng.
Thần không cho phép Linh đưa anh đến bệnh viện. Anh tự mình chữa trị.
"Ma khí không thể chữa bằng thuốc kháng sinh," Thần giải thích, gương mặt tái nhợt. Anh cởi áo, để lộ vết thương đen sạm. Anh rút ra một con dao bạc nhỏ, tự rạch vào vết thương để loại bỏ ma khí. Linh nhìn anh đau đớn, cô không thể làm gì ngoài việc nắm chặt tay mình.
"Đau quá..." Linh không kìm được.
"Tôi không sao," Thần trấn an. "Cô chỉ cần đưa cho tôi bùa Thanh Tẩy."
Linh làm theo lời anh. Cô giúp anh đốt bùa, rắc tro lên vết thương. Cuối cùng, máu đen chảy ra, và vết thương dần lành lại.
Khi mọi thứ đã ổn thỏa, Linh lấy hộp cứu thương ra, nhẹ nhàng băng bó lại vết thương cho anh. Mùi nhang trầm và mùi máu tươi hòa quyện trong không khí.
"Tại sao anh lại làm vậy?" Linh hỏi, giọng nói nghẹn lại. "Anh đã có thể tránh được đòn đó. Anh đã không cần phải bảo vệ tôi."
Thần nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh sâu hơn bao giờ hết.
"Tôi không thể làm khác," anh nói, giọng nói trầm thấp. "Cô là đôi mắt của tôi. Nếu cô bị thương, ai sẽ chỉ đường cho tôi? Hơn nữa..."
Anh dừng lại, nhìn cô chằm chằm.
💖 Khẳng Định Cảm Xúc
"Hơn nữa, điều gì, Thần?" Linh hỏi.
"Hơn nữa, tôi đã ký Khế Ước Bùa Huyết với cô," Thần đáp, nhưng ánh mắt anh không phải là sự ràng buộc của khế ước. "Tôi phải bảo vệ người của tôi."
Linh cảm thấy tim mình đập liên hồi. "Người của anh?"
"Phải," Thần xác nhận. "Linh. Tôi biết tôi đã nói rằng tình yêu là điểm yếu. Nhưng tôi đã sai. Tôi không thể phủ nhận rằng tôi đã... có tình cảm với cô."
Lời thú nhận của Thần khiến Linh cảm thấy mọi thứ xung quanh mình như ngừng lại.
"Tôi biết điều đó rất nguy hiểm, nhưng tôi không muốn tiếp tục sống trong sự cô độc giả tạo nữa. Khi cô đứng cạnh tôi, tôi cảm thấy sự yên bình mà tôi chưa từng có trong suốt cuộc đời làm trừ tà. Cô không phải là gánh nặng. Cô là nơi trú ẩn của tôi."
Linh buông băng gạc, cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào gò má lạnh của anh. "Anh cũng là nơi trú ẩn của tôi, Thần. Tôi không thể chịu đựng được nữa nếu anh bị thương vì tôi."
Thần đặt tay lên bàn tay Linh, giữ chặt nó. Anh nghiêng người, khoảng cách giữa hai người tan biến.
"Vậy thì," Thần thì thầm, hơi thở nóng ấm phả vào mặt cô, "Chúng ta hãy cùng nhau làm một hợp đồng khác, Linh. Một hợp đồng không cần bùa chú."
🤞 Lời Hứa Im Lặng
Thần không nói thêm gì nữa. Anh chỉ nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Linh.
Đó không phải là một nụ hôn mãnh liệt, mà là một sự xác nhận, một lời hứa im lặng. Nụ hôn ấy mang theo mùi máu, mùi nhang trầm, và sự chân thành từ hai linh hồn cô độc tìm thấy nhau.
Khi họ rời nhau ra, Thần ôm Linh vào lòng.
"Hợp đồng này là: Chúng ta sẽ cùng nhau sống sót qua mọi trận chiến," Thần nói. "Tôi sẽ không buông tay cô. Cô cũng không được buông tay tôi."
Linh siết chặt vòng tay. "Tôi sẽ không buông tay. Không bao giờ."
Sáng hôm đó, mặt trời mọc, chiếu ánh sáng ấm áp qua khung cửa sổ Tiệm Đồ Cổ Vĩnh An. Hai người vẫn ở trong vòng tay nhau, kiệt sức nhưng bình yên. Mối quan hệ đối tác đã chính thức chuyển thành một mối quan hệ yêu đương thầm kín, sẵn sàng đối mặt với những cuộc chiến nguy hiểm sắp tới.