MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÂm Dương SưChương 9: ĐỘT KÍCH SÀO HUYỆT

Âm Dương Sư

Chương 9: ĐỘT KÍCH SÀO HUYỆT

790 từ · ~4 phút đọc

Vụ án tiếp theo là một mối nguy hiểm cấp bách: một con quỷ cấp thấp nhưng vô cùng độc ác, Ác Quỷ Hút Sinh Khí, đang ẩn náu trong một khu nhà bỏ hoang ở rìa thành phố. Cư dân xung quanh bắt đầu mắc các căn bệnh lạ, suy nhược nhanh chóng.

Linh và Thần đến hiện trường vào nửa đêm. Căn nhà gỗ ba tầng đổ nát, xung quanh bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc và không khí lạnh lẽo thấu xương. Linh lập tức cảm thấy chiếc vòng tay Huyền Tịch nóng rực.

"Nó ở ngay đây," Linh thì thầm qua bộ đàm. "Tôi thấy một lớp sương mù đen đặc quánh bao phủ tầng ba. Cảm giác rất ghê tởm, như mùi thịt thối rữa."

"Ác Quỷ," Thần xác nhận. "Nó đang hút sinh khí của những người sống xung quanh. Chúng ta phải hành động nhanh."

Thần vẽ một bùa bảo vệ lên lưng Linh. "Cô đi trước. Cô là người dẫn đường. Hết sức cẩn thận, Ác Quỷ rất giỏi tạo ra ảo ảnh. Chỉ tin vào những gì cô thấy bằng đôi mắt tâm linh của mình."

Họ bước vào bên trong. Căn nhà tràn ngập sự mục nát. Linh nhìn thấy những bóng ma mờ ảo của những con vật đã chết lượn lờ, bị Ác Quỷ điều khiển.

🎭 Ảo Ảnh Kinh Hoàng

Ngay khi họ lên đến tầng hai, Ác Quỷ bắt đầu tấn công bằng ảo ảnh.

Trước mắt Linh, căn nhà mục nát biến mất. Thay vào đó là một căn phòng trọ nhỏ bé, bẩn thỉu. Cô thấy chính mình, cô đơn và sợ hãi. Đột nhiên, Bóng Đen trong căn hộ cũ (vụ án đầu tiên) lại xuất hiện, nó cười man rợ, giơ tay ra bóp cổ cô.

“Mày chạy không thoát đâu, cô gái. Mày chỉ là một con mồi yếu ớt!”

Linh sợ hãi, cô lùi lại. Thần lập tức nắm chặt tay cô.

"Giả! Tất cả đều là giả!" Thần gằn giọng, đôi mắt anh rực sáng dưới ánh lửa bùa. "Nhìn tôi! Không có ai ở đây ngoài chúng ta!"

Linh cố gắng tập trung. Cô nhớ lại lời Thần: chỉ tin vào đôi mắt tâm linh. Cô nhìn xuyên qua ảo ảnh. Cô thấy, Bóng Đen chỉ là một đám sương đen mỏng manh do Ác Quỷ tạo ra.

"Nó là giả," Linh thở dốc. "Ác Quỷ đang ở góc tường, nó đang tạo ra một cái bẫy!"

Thần ngay lập tức vung Mộc Kiếm, chém mạnh vào góc tường mà Linh chỉ. Rắc! Một luồng khí đen thét lên chói tai. Ảo ảnh tan biến.

"Tốt," Thần nói, giọng đầy căng thẳng. "Tiếp tục."

🛡️ Sự Hy Sinh Nhỏ Bé

Họ lên đến tầng ba. Ác Quỷ đang ở trong một căn phòng rộng nhất, đã tạo ra một ổ ma khí dày đặc.

"Nó đang ở giữa phòng!" Linh hét lên. "Nó là một khối khí đen lượn lờ. Nó đang hút sinh khí của chúng ta!"

Thần rút ra một chiếc chuông đồng lớn, bắt đầu niệm chú. Chuông đồng rung lên, tạo ra một làn sóng âm thanh thuần khiết, xé tan ma khí.

Ác Quỷ bị lộ diện. Nó thét lên, và bắn ra một luồng khí đen cực mạnh vào Thần.

"Linh! Xích nó lại!" Thần ra lệnh.

Linh không hề do dự. Cô rút ra một lá bùa đã được cô vẽ bằng Mặc Thạch. Dù nó yếu ớt, cô vẫn ném nó về phía Ác Quỷ, đồng thời hô lớn câu thần chú phong ấn mà Thần đã dạy.

Lá bùa dính vào Ác Quỷ. Nó không thể phong ấn hoàn toàn, nhưng nó làm Ác Quỷ bị chậm lại chỉ trong một giây.

Một giây đó là đủ. Thần hoàn thành chú ngữ. Anh dùng Mộc Kiếm đâm mạnh vào trung tâm Ác Quỷ.

Á Á Á! Ác Quỷ thét lên, tan rã thành tro bụi.

Họ thành công. Nhưng trong lúc Thần đang niệm chú cuối cùng, một tàn dư ma khí bất ngờ bay vụt ra từ góc phòng, nhắm thẳng vào đầu Linh.

"Coi chừng!" Thần gầm lên. Anh lao tới, ôm Linh vào lòng, xoay lưng lại để hứng chịu đòn tấn công.

Linh cảm thấy một cơn đau nhói ở vai Thần, và sau đó là mùi máu.

Thần cắn răng chịu đựng, không rên rỉ một tiếng. Anh đã hy sinh bản thân để bảo vệ cô.

"Anh không sao chứ?" Linh hoảng hốt, giữ chặt anh.

Thần thở dốc. "Không... không sao. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Trước khi tàn dư ma khí khác tập hợp lại."

Họ chạy ra khỏi căn nhà. Trong vòng tay của Thần, Linh cảm nhận được sự ấm áp, sự an toàn và sự tin tưởng tuyệt đối dành cho người đàn ông này.