Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của đỉnh Cửu U, mang theo mùi hăng nồng của lưu huỳnh và hơi lạnh thấu xương từ vạn trượng vực thẳm. Trên bầu trời, những đám mây tím đen cuồn cuộn như sóng dữ, thi thoảng lại bị xé toạc bởi một tia sét đỏ rực, soi sáng tòa điện nguy nga bằng hắc thạch đang ngạo nghễ ngự trị giữa đỉnh núi. Đó là Cửu U Thiên Điện, thánh địa của Ma giáo mạnh nhất thế gian, cũng là nỗi ác mộng của vạn vạn sinh linh khắp cõi tu chân.
Bên trong điện, không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình. Ánh lửa từ những chậu đồng cháy lên leo lét, hắt những bóng dài ma quái lên hàng cột đá chạm khắc hình thiên binh vạn mã đang gào thét trong địa ngục. Hàng ngàn giáo chúng đang quỳ rạp, đầu chạm đất, không một ai dám ngẩng lên. Khí áp trong điện đặc quánh đến mức dường như chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ để gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa.
Trên vị trí cao nhất, nơi chiếc long tọa được đúc từ xương trắng của yêu thú thượng cổ, một thanh niên đang ngồi đó. Hắn khoác trên mình bộ trường bào màu đen tuyền, những đường chỉ vàng thêu hình rồng lượn ẩn hiện dưới ánh lửa. Gương mặt hắn thanh tú nhưng trắng bệch, đôi môi mỏng mím chặt, và đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao cô độc.
Đó chính là Lạc Diệp Chi, tân Tông chủ của Cửu U Thiên Điện. Nhưng thực chất, ẩn sâu trong thân xác ấy là một linh hồn đến từ thế giới hiện đại.
Lúc này, trong đầu Lạc Diệp Chi đang vang lên những tiếng âm thanh điện tử khô khốc:
[Cảnh báo: Độ uy nghiêm đang giảm nhẹ. Trưởng lão Huyết Vô Nhai đang hoài nghi thực lực của ký chủ. Tỷ lệ bị hành thích trong 5 phút tới: 45%.]
Lạc Diệp Chi thầm chửi thề trong lòng. Hắn mới xuyên không tới đây chưa đầy nửa canh giờ, thậm chí còn chưa kịp tìm hiểu xem công pháp tu hành là cái gì, thì đã phải đối mặt với một đám ma đầu giết người không chớp mắt. Cha của thân xác này — vị Ma chủ tiền nhiệm — vừa mới "vũ hóa" trong lúc bế quan, để lại cho hắn một cái ngai vàng chứa đầy kim châm.
Hắn nhìn xuống phía dưới. Ngay hàng đầu tiên, một lão già tóc đỏ rực, toàn thân tỏa ra mùi máu tanh nồng đang khẽ ngước mắt lên. Đó chính là Huyết Vô Nhai, một trong tứ đại hộ pháp, kẻ có tu vi đạt tới cảnh giới Đại Thừa, chỉ kém cha hắn một bậc.
"Tông chủ," Huyết Vô Nhai cất giọng khàn khàn, âm thanh như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, khiến những đệ tử yếu ớt phía sau phải rùng mình. "Lão tông chủ đột ngột ra đi, Ma giáo chúng ta như rắn mất đầu. Chính đạo ngoài kia đang rục rịch, muốn nhân cơ hội này san bằng Cửu U. Chúng thần muốn biết, Tông chủ đã kế thừa được mấy phần 'Cửu U Thần Công' của lão nhân gia?"
Câu hỏi vừa dứt, hàng ngàn ánh mắt sắc lẹm đồng loạt bắn về phía Lạc Diệp Chi. Đây không phải là một câu hỏi han, đây là một lời thách thức. Nếu hắn trả lời không khéo, hoặc lộ ra vẻ sợ hãi, đêm nay đỉnh Cửu U sẽ đổi chủ, và cái đầu của hắn sẽ là vật tế cờ đầu tiên.
Lạc Diệp Chi cảm thấy mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra sau lưng, nhưng hắn biết mình không được phép run. Hắn hít một hơi thật sâu, tận dụng kỹ năng diễn xuất của một kẻ từng lăn lộn ở thế giới hiện đại, cộng thêm sự trợ giúp từ khí chất của hệ thống.
Hắn không trả lời ngay. Hắn từ từ vươn tay, cầm lấy chén trà bằng ngọc thạch đặt bên cạnh. Đôi tay hắn ổn định một cách kỳ lạ — hay nói đúng hơn, hệ thống đã cưỡng chế cố định cơ thể hắn để duy trì vẻ ngoài lạnh lùng nhất. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm giác vị đắng chát lan tỏa trong miệng, rồi khẽ đặt chén trà xuống bàn.
"Cộp."
Một tiếng động nhỏ vang lên trong điện vắng, nhưng lại như sấm sét nổ bên tai mọi người.
Lạc Diệp Chi ngước mắt lên, ánh nhìn của hắn đi ngang qua Huyết Vô Nhai, không dừng lại dù chỉ một giây, mà nhìn thẳng ra cửa điện, nơi bóng tối đang bao trùm. Hắn khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh miệt và cô độc tột cùng.
"Vô Nhai," Lạc Diệp Chi gọi tên lão bằng giọng điệu nhạt nhẽo, như thể đang gọi một con sâu cái kiến. "Ngươi theo cha ta bao lâu rồi?"
Huyết Vô Nhai giật mình, cúi đầu thấp hơn một chút: "Bẩm Tông chủ, đã hơn ba trăm năm."
"Ba trăm năm..." Lạc Diệp Chi đứng dậy, đôi bào đen rủ xuống chân như một bóng ma. Hắn từng bước một bước xuống bậc thềm đá. Mỗi bước chân của hắn đều như dẫm lên nhịp tim của tất cả những kẻ có mặt.
"Ba trăm năm mà ngươi vẫn chỉ nhìn thấy cái gọi là 'thực lực' sao?" Lạc Diệp Chi dừng lại ngay trước mặt Huyết Vô Nhai. Khoảng cách gần đến mức lão có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt từ trường bào của hắn — một mùi hương thanh khiết, không chút sát khí, nhưng lại khiến lão cảm thấy sợ hãi vô cùng.
Bởi vì, ở thế giới này, kẻ càng mạnh thì sát khí càng thu liễm. Kẻ hoàn toàn không có sát khí như Lạc Diệp Chi, trong mắt Huyết Vô Nhai, chính là kẻ đã đạt đến cảnh giới "Phản phác quy chân", hóa thân vào thiên đạo.
Lạc Diệp Chi cúi người, ghé sát tai lão già tóc đỏ, thì thầm bằng âm lượng chỉ đủ hai người nghe: "Ngươi muốn biết ta kế thừa được gì? Ta kế thừa được sự kiên nhẫn của cha ta... và cả bản danh sách những kẻ định làm phản mà ông ấy chưa kịp giết."
Đồng tử Huyết Vô Nhai co rụt lại. Toàn thân lão run lên bần bật. Lão không biết bản danh sách đó có thật hay không, nhưng ánh mắt tự tin và thâm trầm của Lạc Diệp Chi khiến lão không dám đánh cược mạng sống của mình.
Lạc Diệp Chi đứng thẳng người lên, hắn quét mắt nhìn khắp lượt chúng đồ Ma giáo, giọng nói bỗng chốc trở nên uy nghiêm, vang dội như tiếng chuông đồng:
"Từ hôm nay, kẻ nào còn nhắc đến hai chữ 'thực lực' trước mặt ta, ta sẽ cho kẻ đó nếm thử cảm giác linh hồn bị giam cầm trong Cửu U Vực đời đời kiếp kiếp. Lui ra hết cho ta!"
"Tuân lệnh Tông chủ! Tông chủ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
Hàng ngàn tiếng hô vang lên cùng lúc, rung chuyển cả đỉnh núi. Đám ma đầu nhanh chóng rút lui như thủy triều, không một ai dám quay đầu nhìn lại vị Tông chủ trẻ tuổi nhưng đầy bí ẩn kia.
Khi cánh cửa hắc thạch nặng nề đóng sầm lại, cả tòa đại điện chỉ còn lại một mình Lạc Diệp Chi. Sự lạnh lùng trên mặt hắn ngay lập tức tan biến, hắn lảo đảo lùi lại, ngã ngồi xuống long tọa, thở dốc. Mồ hôi lúc này mới tuôn ra như tắm.
"Mẹ kiếp... suýt chút nữa là đứng tim mà chết." Hắn lẩm bẩm, đưa tay lên ngực để trấn an trái tim đang đập loạn nhịp.
[Chúc mừng ký chủ! Hoàn thành màn trình diễn: 'Uy Chế Quần Ma'. Độ diễn xuất: S-Rank. Phần thưởng: 2000 điểm phản diện, kỹ năng bị động: 'Chân Long Áp Chế' (Kẻ có tu vi thấp hơn ký chủ khi đối diện sẽ tự động cảm thấy khó thở và muốn quỳ lạy).]
Lạc Diệp Chi nhìn bảng thông báo của hệ thống, cười khổ. Hắn biết, trò chơi sinh tử này chỉ mới bắt đầu. Phía trước hắn là một đám đệ tử tâm hoài quỷ thai, ngoài kia là những tông môn chính đạo luôn muốn trừ ma vệ đạo. Hắn phải tiếp tục đeo cái mặt nạ này, phải đóng vai một kẻ ác độc, một vị tông chủ vô địch, cho đến khi hắn thực sự trở nên mạnh mẽ.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi trên đỉnh Cửu U. Những bông tuyết trắng tinh khôi nhưng lạnh lẽo, cũng giống như hắn lúc này — đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối, không biết ngày mai sẽ đi về đâu.
"Người tốt? Người xấu?" Lạc Diệp Chi lẩm bẩm, đôi mắt hắn dần trở nên kiên định. "Trong thế giới này, chỉ có kẻ sống sót mới có quyền định nghĩa mình là ai."
Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu tìm hiểu những công pháp đầu tiên trong hệ thống, trong khi bóng tối của Cửu U Thiên Điện vẫn bao trùm lấy hắn như một tấm kén khổng lồ, chuẩn bị cho một cuộc lột xác kinh thiên động địa.