Bóng tối trong tẩm điện của Tông chủ sâu thẳm hơn bất cứ nơi nào trên đỉnh Cửu U. Lạc Diệp Chi ngồi xếp bằng trên giường ngọc hàn băng, hơi lạnh từ khối ngọc thấu vào xương tủy, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo hiếm hoi sau màn kịch kinh hồn bạt vía ở đại điện.
Hắn khẽ vẫy tay, một màn hình xanh mờ ảo hiện ra trước mắt — giao diện của hệ thống "Diễn Xuất Đỉnh Phong".
[Ký chủ: Lạc Diệp Chi] [Tu vi hiện tại: Luyện Khí tầng 3 (Cực thấp)] [Cảnh giới diễn xuất: Nhập môn] [Điểm phản diện: 2000] [Kỹ năng: Thần Thái Uy Nghiêm (Thụ động), Chân Long Áp Chế (Thụ động)]
"Luyện Khí tầng 3..." Diệp Chi cười chua chát. Ở cái nơi mà ngay cả tên tạp dịch cũng có thể đạt tới Trúc Cơ, tu vi của hắn chẳng khác nào một con kiến giữa bầy voi. Nếu để bất kỳ ai biết được sự thật này, bọn họ sẽ không ngần ngại mà nghiền nát hắn để tranh giành vị trí Ma Chủ.
Cộc, cộc.
Tiếng gõ cửa vang lên, thanh tao nhưng lại mang theo một loại ma lực khiến không gian xung quanh khẽ dao động.
"Tông chủ, thuộc hạ Mị Sát, mang trà bồi nguyên đến cho ngài."
Giọng nói mềm mại như tơ lụa, ngọt ngào như mật ngọt, nhưng Lạc Diệp Chi lại cảm thấy da gà nổi lên khắp người. Mị Sát Cô Cô — một trong Tứ Đại Hộ Pháp, kẻ tinh thông ảo thuật và độc dược nhất Cửu U Thiên Điện. Trong ký ức còn sót lại của thân xác này, người phụ nữ này chính là một đóa hoa hồng đen đầy gai độc, kẻ từng dùng một nụ cười để khiến cả một gia tộc tu chân tự sát trong đêm.
"Vào đi." Diệp Chi thu hồi hệ thống, giọng nói của hắn khôi phục lại vẻ lạnh lùng, không chút gợn sóng.
Cánh cửa nặng nề mở ra. Một người phụ nữ diện bộ sườn xám đỏ rực, xẻ cao đến tận hông, bước chân uyển chuyển như mèo rừng tiến vào. Nàng ta cầm trên tay một khay trà bằng gỗ sưa, đôi mắt phượng hẹp dài lúng liếng nhìn về phía Diệp Chi, dường như muốn xuyên thấu qua lớp bào đen để nhìn thấu tận tâm can hắn.
"Chúc mừng Tông chủ đã trấn áp được lão già Huyết Vô Nhai kia. Thuộc hạ nhìn mà cũng thấy tim đập chân run." Mị Sát Cô Cô tiến lại gần, hương thơm kỳ quái từ cơ thể nàng ta tỏa ra, xộc thẳng vào mũi Diệp Chi.
Hắn biết, đây không phải hương thơm bình thường. Đó là "Mê Hồn Hương", kẻ có tu vi thấp sẽ ngay lập tức rơi vào ảo giác, nói ra mọi bí mật trong lòng.
[Cảnh báo: Ký chủ đang bị tấn công bởi ảo thuật sơ cấp. Kích hoạt kỹ năng 'Thần Thái Uy Nghiêm': Miễn nhiễm mọi hiệu ứng thao túng tinh thần dưới cấp Đại Thừa.]
Lạc Diệp Chi cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy dọc sống lưng, đánh tan cảm giác mụ mẫm vừa nhen nhóm. Hắn vẫn ngồi bất động, đôi mắt không thèm nhìn lấy nàng ta một lần, chỉ lạnh nhạt nói:
"Trà này... có vị gì?"
Mị Sát Cô Cô khựng lại một nhịp. Nàng ta vốn định dùng hương dẫn dụ, sau đó dùng lời nói để thăm dò xem hắn thực sự có "bản danh sách" của lão Ma chủ hay không. Nhưng trước mặt nàng ta, Lạc Diệp Chi giống như một tảng băng ngàn năm, không một kẽ hở.
"Bẩm Tông chủ, là trà Tuyết Đỉnh Linh Chi, có tác dụng an thần, bồi bổ nguyên khí." Nàng ta khẽ cười, bàn tay ngọc ngà rót một chén trà, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Diệp Chi nhìn chén trà xanh biếc, nhưng trong mắt hắn, đó là một bài kiểm tra chết người. Nếu hắn uống, có thể trong đó có độc hoặc cổ trùng. Nếu hắn không uống, chứng tỏ hắn đang sợ hãi, đang đề phòng — và một kẻ mạnh tuyệt đối thì không bao giờ biết sợ.
Hắn chậm rãi cầm chén trà lên. Mị Sát Cô Cô nín thở, đôi mắt phượng híp lại theo dõi từng cử động nhỏ nhất.
Ngay khi chén trà vừa chạm môi, Lạc Diệp Chi đột ngột dừng lại. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ chán chường và thất vọng.
"Mị Sát, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?"
Câu hỏi y hệt câu hắn đã hỏi Huyết Vô Nhai, nhưng tông giọng lại trầm hơn, mang theo một chút áp lực nặng nề của kỹ năng "Chân Long Áp Chế".
Mị Sát Cô Cô cảm thấy ngực mình như bị một tảng đá lớn đè nặng, hơi thở trở nên dồn dập: "Bẩm... bẩm Tông chủ, mười lăm năm."
"Mười lăm năm, mà ngươi vẫn chỉ mang đến cho ta loại trà nguội lạnh này sao?"
Lạc Diệp Chi đột ngột hất tay. Chén trà bay vút ra ngoài, không phải ném về phía Mị Sát, mà đâm thẳng vào bức tường đá phía sau nàng ta. Xoảng một tiếng, chén trà vỡ tan, nhưng điều kỳ quái là nước trà không hề chảy xuống mà bám chặt vào tường, đóng băng ngay lập tức thành một đóa hoa tuyết đen ngòm.
Thực chất, đó là một đạo cụ ẩn giấu trong hệ thống mà Diệp Chi vừa dùng 500 điểm để đổi — "Hắc Băng Phù".
Sắc mặt Mị Sát Cô Cô đại biến. Nàng ta nhìn đóa hoa băng đen kia, trong lòng dậy sóng: Lãnh hỏa! Đó là dấu hiệu của Cửu U Thần Công tầng thứ chín! Hắn thật sự đã luyện thành rồi?
"Trà đã lạnh, tâm ngươi... cũng lạnh theo sao?" Lạc Diệp Chi đứng dậy, bước đến sát bên nàng ta. Áp lực từ kỹ năng hệ thống khiến đôi chân của vị nữ hộ pháp này bắt đầu run rẩy.
Hắn vươn tay, không phải để bóp cổ, mà là để vuốt nhẹ một lọn tóc mai của nàng ta. Cử chỉ này cực kỳ ám muội, nhưng trong mắt Mị Sát, nó chẳng khác nào lưỡi hái của tử thần đang kề sát cổ.
"Thuộc hạ... thuộc hạ đáng tội! Xin Tông chủ bớt giận!" Mị Sát Cô Cô quỳ sụp xuống, trán chạm vào sàn đá lạnh lẽo. Nàng ta vốn là kẻ đa nghi nhất, nhưng chính sự đa nghi đó lại khiến nàng ta tự suy diễn ra sức mạnh khủng khiếp của Lạc Diệp Chi.
"Lui ra. Đừng để ta thấy trà lạnh một lần nữa."
Giọng nói của Diệp Chi vang lên trên đỉnh đầu. Mị Sát Cô Cô như được đại xá, vội vàng dập đầu rồi lui ra ngoài với tốc độ nhanh nhất có thể, ngay cả khay trà cũng không dám cầm theo.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Lạc Diệp Chi mới dám buông thõng bờ vai. Hắn nhìn bàn tay mình, nó vẫn còn hơi run vì căng thẳng.
"Suýt nữa thì hỏng bét." Hắn tự lẩm bẩm. Hắn không hề biết tu luyện, nhưng hắn hiểu rõ tâm lý của những kẻ ở vị thế cao: Càng tỏ ra bí hiểm, càng hành động khó lường, kẻ dưới quyền sẽ càng sợ hãi.
Nhưng hắn biết, màn kịch này không thể diễn mãi được. Huyết Vô Nhai và Mị Sát Cô Cô mới chỉ là hai kẻ bắt đầu thăm dò. Trong bóng tối của Cửu U Thiên Điện, còn hai vị hộ pháp khác đáng sợ hơn nhiều, và ngoài kia, các tông môn Chính đạo chắc chắn đã nhận được tin lão Ma chủ qua đời.
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: 'Răn đe tâm phúc'. Điểm phản diện +1000. Nhận được đạo cụ: 'Ẩn Linh Khí' (Che giấu hoàn toàn tu vi thật, khiến người khác chỉ thấy một vùng hư vô).]
Lạc Diệp Chi thở phào một hơi. Có món đồ này, ít nhất hắn sẽ không bị lộ tu vi Luyện Khí tầng 3 của mình một cách lãng xẹt.
Hắn đi lại phía cửa sổ tẩm điện, nhìn xuống những dãy núi chập chùng ẩn hiện trong mây đen. Một cảm giác cô độc kỳ lạ bao trùm lấy hắn. Hắn đang đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới, nắm giữ vận mệnh của hàng vạn người, nhưng thực chất lại là kẻ yếu đuối nhất, phải dùng những lời nói dối để bảo vệ mạng sống.
Ngày mai, sẽ là một trận chiến khác.
Lạc Diệp Chi nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi có những luồng linh khí thanh khiết của phe Chính đạo đang cuồn cuộn bốc lên. Hắn biết, họ đang đến. Và hắn, vị "Ma chủ" phản diện này, sẽ phải chuẩn bị một vở kịch lớn hơn nữa để đón tiếp họ.