Sương mù trên đỉnh Cửu U chưa bao giờ tan hết, nó như một tấm lụa xám xịt bao phủ lấy những bí mật đen tối nhất của Ma giáo. Sau một đêm mất ngủ vì căng thẳng, Lạc Diệp Chi đứng trước gương đồng, nhìn ngắm dung mạo của chính mình. Gương mặt này quá đỗi trẻ trung, nhưng ánh mắt lại mang một vẻ mệt mỏi không thuộc về lứa tuổi này.
"Hệ thống, nếu ta đột ngột tuyên bố giải tán Ma giáo và đi làm ruộng, liệu ta có sống quá ba ngày không?"
[Trả lời: Ký chủ sẽ bị 10.000 đệ tử Ma giáo truy sát vì tội phản bội, và bị 100 tông môn Chính đạo hành quyết để trừ hậu họa. Tỷ lệ sống sót: 0.00001%.]
Lạc Diệp Chi thở dài, chỉnh lại cổ áo bào: "Ta biết rồi, kiếp này coi như đã ký hợp đồng với tử thần."
Vừa lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng chuông đồng dồn dập. Đây là "Cửu U Linh Chung", chỉ rung lên khi có đại sự hoặc khi ngoại địch xâm phạm. Lạc Diệp Chi thu lại vẻ mặt lo lắng, thay vào đó là một vẻ lãnh đạm đến thấu xương. Hắn sải bước ra ngoài, tà áo đen lướt trên sàn đá tạo thành những âm thanh sột soạt đầy áp lực.
Tại sảnh nghị sự, không khí còn căng thẳng hơn cả hôm qua. Huyết Vô Nhai và Mị Sát Cô Cô đã đứng đó, cùng với một người đàn ông trung niên mặc thanh y, lưng đeo một thanh trường kiếm rỉ sét nhưng sát khí tỏa ra lại khiến không gian xung quanh như bị rạn nứt.
Đó chính là Thanh Kiếm Tiên — vị hộ pháp thứ ba của Cửu U, một kẻ vốn là thiên tài Chính đạo nhưng vì bị tông môn phản bội mà đọa lạc vào Ma đạo.
"Tông chủ!" Thanh Kiếm Tiên chắp tay, hành lễ một cách miễn cưỡng. "Ngoại vi Cửu U, tại Huyết Phong Cốc, đã xuất hiện dấu vết của 'Vân Hải Kiếm Ý'. Là người của Thiên Sơn Kiếm Phái."
Mị Sát Cô Cô khẽ liếc nhìn Lạc Diệp Chi, giọng đầy khiêu khích: "Bọn chúng đến sớm hơn chúng ta tưởng. Kẻ dẫn đầu nghe đâu là Vân Tử Yên — Thánh nữ của Thiên Sơn, thiên tài trăm năm có một, mới đôi mươi đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong. Tông chủ, ngài định đối phó thế nào? Hay là để thuộc hạ đi thu thập cái đầu của nàng ta về làm quà mừng ngài kế vị?"
Lạc Diệp Chi không vội trả lời. Hắn điềm tĩnh bước lên long tọa, dáng vẻ ung dung như thể đang nghe một chuyện vặt vãnh. Trong lòng hắn, hệ thống đang điên cuồng báo động: [Nhiệm vụ mới: Ngăn chặn cuộc thảm sát tại Huyết Phong Cốc mà không lộ tu vi thật. Phần thưởng: 3000 điểm phản diện.]
Hắn nhìn xuống ba vị hộ pháp, mỗi kẻ một tâm tính. Kẻ muốn chiến, kẻ muốn thử thách hắn, kẻ lại dửng dưng quan sát.
"Thu thập đầu của nàng ta?" Lạc Diệp Chi khẽ cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng khắp sảnh điện. "Mị Sát, tầm nhìn của ngươi chỉ ngắn ngủi như vậy sao?"
Mị Sát Cô Cô biến sắc: "Tông chủ ý là..."
"Giết một Thánh nữ thì dễ, nhưng để Thiên Sơn Kiếm Phái trở thành 'thanh kiếm' trong tay Cửu U, đó mới là bản lĩnh." Lạc Diệp Chi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Thanh Kiếm Tiên. "Kiếm Tiên, ngươi nghĩ sao?"
Thanh Kiếm Tiên nheo mắt, thanh kiếm sau lưng khẽ rung nhẹ: "Bọn chúng là Chính đạo, chúng ta là Ma giáo. Nước sông không phạm nước giếng, gặp nhau tất tử chiến. Làm sao có chuyện làm kiếm trong tay chúng ta?"
"Đó là vì các ngươi luôn dùng kiếm để nói chuyện, còn ta..." Lạc Diệp Chi bước xuống bậc thềm, đi thẳng ra cửa điện. "Ta dùng thiên hạ làm bàn cờ."
"Truyền lệnh của ta!" Tiếng của Lạc Diệp Chi đanh thép vang lên. "Không một đệ tử nào được phép ra khỏi Cửu U. Một mình ta sẽ đi Huyết Phong Cốc."
"Cái gì?!" Cả ba vị hộ pháp đồng thanh kinh ngạc.
Một mình đối đầu với toán quân tiên phong của Thiên Sơn Kiếm Phái? Đây là tự tin đến mức điên rồ, hay là một cái bẫy thiên la địa võng?
"Tông chủ, việc này quá mạo hiểm!" Huyết Vô Nhai vội vàng can ngăn, không phải vì lo cho mạng sống của Diệp Chi, mà vì lão sợ nếu Diệp Chi chết, "bản danh sách" kia sẽ biến mất vĩnh viễn hoặc rơi vào tay kẻ khác.
Lạc Diệp Chi dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay đầu lại, chỉ để lại một câu nói đầy ẩn ý: "Các ngươi ở đây canh giữ bản doanh. Nếu trong vòng ba ngày ta không về, hãy mở mật thư trong ngăn kéo long tọa. Ở đó có tên của kẻ sẽ thay ta thống lĩnh Cửu U."
Thực chất, trong ngăn kéo chẳng có mật thư nào cả, chỉ có một tờ giấy trắng. Nhưng câu nói này đủ để khiến ba con cáo già kia phải kiêng dè, không dám manh động vì sợ rơi vào tính toán của vị tân Ma chủ này.
Huyết Phong Cốc, gió thổi lồng lộng mang theo hơi lạnh của rừng thông.
Vân Tử Yên — Thánh nữ của Thiên Sơn Kiếm Phái, mặc một bộ chiến y màu trắng bạc, tay cầm trường kiếm sáng rực như ánh trăng. Nàng đang dẫn đầu mười hai vị tinh anh đệ tử, thận trọng tiến vào địa giới của Ma giáo.
"Thánh nữ, phía trước có người!" Một đệ tử hô lên.
Vân Tử Yên dừng bước, đồng tử co rút lại. Giữa hẻm núi chật hẹp, một bóng người mặc bào đen đang thong thả ngồi trên một tảng đá phẳng. Bên cạnh hắn là một lò than nhỏ, khói trà nghi ngút bốc lên, hòa lẫn vào sương mù.
Hắn không mang vũ khí, không tỏa ra sát khí, thậm chí khi Vân Tử Yên dùng thần thức để dò xét, nàng chỉ thấy trước mặt mình là một khoảng không vô định — như thể người này không hề tồn tại giữa trời đất này.
"Vô vi nhi trị? Thiên nhân hợp nhất?" Vân Tử Yên kinh hãi lùi lại một bước. Đây là cảnh giới mà ngay cả sư phụ nàng, một kẻ tu hành năm trăm năm cũng chưa chắc đạt tới.
Lạc Diệp Chi từ từ rót trà ra chén, giọng nói nhạt nhẽo như gió thoảng: "Vân Tử Yên, trà này ta pha đã lâu, vừa vặn lúc ngươi đến thì trà đủ chín. Ngồi xuống uống một chén, hay muốn dùng máu của đệ tử ngươi để hâm nóng trà?"
Đám đệ tử Thiên Sơn lập tức rút kiếm, nhưng Vân Tử Yên đã giơ tay ngăn lại. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình từ người thanh niên kia tỏa ra, khiến kiếm ý trong người nàng run rẩy như gặp phải thiên địch.
"Ngươi... ngươi là ai?" Vân Tử Yên lạnh lùng hỏi, dù lòng bàn tay nàng đã đẫm mồ hôi.
Lạc Diệp Chi ngước mắt nhìn nàng. Đôi mắt ấy sâu thẳm đến mức khiến nàng cảm thấy mọi bí mật của mình đều bị phơi bày.
"Ta là người sẽ cho ngươi thấy, cái gọi là Chính nghĩa mà ngươi tôn thờ, thực chất bẩn thỉu đến mức nào."
Lạc Diệp Chi đẩy chén trà về phía đối diện, môi khẽ nhếch: "Ngồi xuống. Chúng ta đánh một ván cờ. Ngươi thắng, ta giao đầu cho ngươi. Ngươi thua, Thiên Sơn Kiếm Phái phải nợ ta một ân tình."
Hắn biết mình đang đánh cược mạng sống. Chỉ cần Vân Tử Yên vung kiếm, hắn sẽ chết ngay lập tức. Nhưng hắn cũng biết, những kẻ thiên tài Chính đạo thường có lòng tự tôn cực cao và sự tò mò vô hạn. Hắn đang dùng chính cái "vẻ ngoài vô địch" và "sự bí ẩn" của mình để giam lỏng nàng ta trong một cuộc đấu trí mà hắn đã chuẩn bị sẵn kịch bản.
[Thông báo: Độ sợ hãi của mục tiêu Vân Tử Yên đạt 70%. Điểm diễn xuất tăng vọt. Kích hoạt hiệu ứng: 'Nhất Ngôn Cửu Đỉnh'.]
Vân Tử Yên nhìn chén trà, rồi nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của Lạc Diệp Chi. Cuối cùng, nàng từ từ thu kiếm, ngồi xuống đối diện hắn.
Cuộc đối đầu lớn nhất giữa Ma và Chính, không bắt đầu bằng máu, mà bắt đầu bằng một chén trà nguội.