Tiếng nước trà róc rách chảy vào chén ngọc vang lên lanh lảnh giữa hẻm núi vắng lặng. Vân Tử Yên ngồi đối diện với Lạc Diệp Chi, đôi lông mày thanh tú vẫn nhíu chặt. Nàng là thiên tài xuất chúng nhất của Thiên Sơn Kiếm Phái, từ nhỏ đã được dạy rằng Ma giáo là lũ sâu mọt, là hiện thân của tà ác cần phải bị diệt trừ. Thế nhưng, người thanh niên trước mặt nàng lúc này lại không hề có lấy một chút bạo ngược hay hơi thở tanh nồng của máu.
Hắn ngồi đó, tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, nhưng mỗi cử động nhỏ nhất lại khiến không gian xung quanh dường như bị bóp nghẹt.
"Uống đi." Lạc Diệp Chi khẽ đẩy chén trà về phía nàng. "Trà này hái từ đỉnh Tuyết Sơn, được tưới bằng nước suối tinh khiết nhất. Nó không thuộc về Ma giáo, cũng không thuộc về Chính đạo. Nó chỉ là một chén trà."
Vân Tử Yên không cầm chén trà, thanh trường kiếm đặt ngang trên đùi nàng vẫn không ngừng rung lên khe khẽ. Nàng lạnh lùng đáp: "Ma chủ đại giá quang lâm, bày trận chờ đợi tiểu bối như ta, chắc không chỉ đơn giản là để mời trà? Lạc Diệp Chi, ngươi định dùng mưu kế gì?"
Lạc Diệp Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa có vẻ bao dung, vừa có chút thương hại: "Thánh nữ quả nhiên thông minh. Nhưng ngươi nói sai một điều, ta không bày trận chờ ngươi. Ta ở đây là để cứu ngươi."
"Cứu ta?" Vân Tử Yên bật cười, thanh âm như chuông bạc nhưng đầy sự mỉa mai. "Một đại ma đầu đứng đầu vạn quỷ lại nói muốn cứu Thánh nữ của Chính đạo? Ngươi định nói rằng các vị trưởng lão của ta sẽ ám sát ta sao?"
"Chính xác."
Câu trả lời ngắn gọn và chắc nịch của Lạc Diệp Chi khiến nụ cười trên môi Vân Tử Yên tắt ngấm. Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói trở nên trầm thấp và đầy uy quyền:
"Ngươi nghĩ tại sao lần này Thiên Sơn Kiếm Phái lại phái ngươi dẫn theo mười hai đệ tử trẻ tuổi đi tiên phong? Tại sao các vị Thái thượng trưởng lão tu vi thâm hậu lại chọn cách tọa sơn quan hổ đấu? Họ nói với ngươi rằng đây là thử thách dành cho Thánh nữ, nhưng thực chất..." Lạc Diệp Chi dừng lại một chút, cầm lấy một lá trà khô trên bàn thả vào chén. "...Thực chất, ngươi chỉ là vật tế cờ để kích động một cuộc đại chiến toàn diện, giúp ai đó che đậy việc linh mạch của Thiên Sơn đang bị rút cạn."
Vân Tử Yên chấn động. Bí mật về linh mạch bị suy yếu là chuyện cơ mật nhất của tông môn nàng, chỉ có ba vị trưởng lão tối cao mới biết. Tại sao một vị Ma chủ vừa mới kế vị, chưa từng rời núi như Lạc Diệp Chi lại có thể biết rõ đến thế?
[Thông báo: Tâm trí mục tiêu dao động mạnh. Điểm diễn xuất +500. Kích hoạt kỹ năng: 'Ma Nhãn Nhìn Thấu Vận Mệnh'.]
Dưới sự trợ giúp của hệ thống, trong mắt Lạc Diệp Chi lúc này hiện lên một dòng chữ lơ lửng trên đầu Vân Tử Yên: [Huyết quang lâm đầu - Bị chính sư thúc là Vân Hà chân nhân hạ độc 'Hóa Linh Tán' vào kiếm bao.]
Lạc Diệp Chi khẽ thở dài, hắn đưa tay chỉ vào bao kiếm của nàng: "Nếu không tin, ngươi hãy thử nhìn xuống bao kiếm của mình. Vân Hà chân nhân — người sư thúc mà ngươi tôn trọng nhất — đã tặng ngươi cái bao kiếm này vào ngày ngươi xuất quân, đúng không?"
Vân Tử Yên cúi xuống nhìn bao kiếm bằng da giao long màu bạc. Đó quả thực là món quà của sư thúc nàng. Nàng bán tín bán nghi, dùng một luồng kiếm khí nhỏ dò xét vào bên trong lớp lót.
Ngay lập tức, một làn khói màu xanh nhạt, mỏng như sợi tóc tỏa ra. Mùi hương của nó rất nhẹ, nhưng chỉ trong chớp mắt, Vân Tử Yên cảm thấy linh lực trong đan điền của mình khựng lại, có dấu hiệu tan rã.
"Hóa... Hóa Linh Tán?" Nàng tái mặt, vội vàng phong tỏa kinh mạch. Đây là loại độc chuyên dùng để phế bỏ tu vi của cường giả Kim Đan, cực kỳ hiếm thấy và độc địa.
Mười hai đệ tử phía sau nàng cũng bàng hoàng, kiếm trong tay họ bắt đầu run rẩy. Niềm tin vào Chính nghĩa của họ đang bị rạn nứt trước một sự thật tàn khốc.
"Tại sao..." Vân Tử Yên nhìn Lạc Diệp Chi với ánh mắt đầy phức tạp. "Tại sao ngươi lại nói cho ta biết? Giết ta chẳng phải sẽ khiến Thiên Sơn Kiếm Phái đại loạn, có lợi cho Ma giáo sao?"
Lạc Diệp Chi đứng dậy, bóng đen của hắn phủ trùm lên người nàng. Hắn khoanh tay sau lưng, nhìn về phía những ngọn núi xa xăm, giọng nói mang theo một vẻ thâm trầm đến cực điểm:
"Thiên hạ này là một ván cờ lớn. Thiên Sơn Kiếm Phái dù thối nát, nhưng vẫn là một quân cờ cần thiết để duy trì sự cân bằng. Nếu ngươi chết, sự cân bằng sẽ phá vỡ, những thế lực ẩn mình từ Thượng giới sẽ nhân cơ hội này mà giáng xuống, biến thế gian thành bình địa. Ta không phải là người tốt, Vân Tử Yên... ta chỉ là kẻ không muốn thấy bàn cờ của mình bị những kẻ ngoại lai làm hỏng."
Thực tế, Lạc Diệp Chi đang đổ mồ hôi hột trong lòng. Hắn nói bừa về "Thế lực Thượng giới" để tăng thêm độ kịch tính, nhưng không ngờ hệ thống lại thông báo: [Chúc mừng ký chủ đã vô tình chạm vào chân tướng thế giới. Điểm bí ẩn +1000.]
Hắn thầm nghĩ: Thôi xong, mình chém gió mà lại trúng thật à?
Vân Tử Yên đứng dậy, nàng cúi đầu trước Lạc Diệp Chi — một hành động không tưởng giữa Thánh nữ và Ma chủ. "Ân tình hôm nay, Vân Tử Yên ghi nhớ. Nhưng Ma và Chính không chung đường, nếu một ngày ngươi đồ sát dân lành, kiếm của ta vẫn sẽ chỉ vào cổ ngươi."
"Ngươi có thể thử." Lạc Diệp Chi không quay đầu lại, phất tay một cái. "Đi đi. Về mà dọn dẹp đống rác rưởi trong tông môn của ngươi. Đừng để ta phải tự tay ra tay, lúc đó... Thiên Sơn sẽ không còn một ngọn cỏ."
Vân Tử Yên dẫn theo đệ tử vội vã rời đi. Bóng trắng của nàng biến mất sau màn sương mù dày đặc.
Lạc Diệp Chi lúc này mới ngồi thụp xuống tảng đá, tay chân bủn rủn. Hắn uống cạn chén trà đã nguội lạnh từ lâu, lẩm bẩm: "Diễn viên chính kịch đúng là không dễ làm mà. Một chút nữa thôi là mình lộ tẩy rồi."
Trong lúc đó, từ trong bóng tối của rừng thông, ba bóng người chậm rãi bước ra. Huyết Vô Nhai, Mị Sát Cô Cô và Thanh Kiếm Tiên đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Họ nhìn Lạc Diệp Chi bằng ánh mắt hoàn toàn khác trước — không còn là sự hoài nghi, mà là một nỗi sợ hãi pha lẫn sự kính phục tột độ.
"Dùng một câu nói mà khiến Thánh nữ của Thiên Sơn phải mang nợ, lại còn khiến nội bộ Chính đạo nghi kỵ lẫn nhau... Tông chủ, mưu kế của ngài thực sự là... quỷ thần khôn lường!" Huyết Vô Nhai quỳ sụp xuống, lần này là tâm phục khẩu phục.
Lạc Diệp Chi đặt chén trà xuống, vẻ mặt lại trở về sự lạnh lùng vốn có: "Chỉ là một quân cờ nhỏ mà thôi. Về điện đi, cuộc vui bây giờ mới thực sự bắt đầu."
Hắn biết, sau ngày hôm nay, danh tiếng "Ma Chủ bí ẩn, trí kế vô song" sẽ lan truyền khắp tu chân giới. Và hắn, sẽ phải tiếp tục dấn thân vào những màn diễn sâu hơn nữa để giữ lấy mạng sống này.