Sương mù tại Huyết Phong Cốc dần tan biến, nhưng bầu không khí giữa Lạc Diệp Chi và ba vị hộ pháp vẫn đặc quánh một sự sùng bái đến cực đoan. Huyết Vô Nhai, Mị Sát Cô Cô và Thanh Kiếm Tiên đứng vây quanh, ánh mắt họ nhìn vị Tông chủ trẻ tuổi không còn chút vẻ khinh nhờn nào của ngày đầu kế vị. Trong mắt những đại ma đầu này, việc dùng vũ lực giết người là hạ sách, còn việc dùng vài lời nói khiến Thánh nữ Chính đạo phải "dao động đạo tâm", khiến nội bộ Tiên môn tự tàn sát lẫn nhau, đó mới là cảnh giới cao nhất của Ma đạo.
Lạc Diệp Chi đứng dậy, gió lồng lộng thổi bay tà áo đen, hắn nhìn về hướng Vân Tử Yên vừa rời đi, thanh âm nhàn nhạt:
— "Đi thôi. Vở kịch ở đây hạ màn được rồi."
Hắn bước đi trước, ba đại hộ pháp lẳng lặng theo sau như những cái bóng trung thành nhất. Trên đường trở về đỉnh Cửu U, Lạc Diệp Chi không nói thêm lời nào, nhưng thực chất bên trong đại não hắn đang nổ ra một cuộc "tranh luận" gay gắt với hệ thống.
[Thông báo: Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Gieo mầm nghi kỵ'. Điểm phản diện nhận được: 3000 điểm. Tổng điểm hiện có: 4500 điểm.]
[Cảnh báo: Uy danh của ký chủ đã lan rộng, nhưng thực lực bản thân quá yếu kém. Nếu bị tập kích bất ngờ, tỷ lệ tử vong là 95%. Khuyến khích ký chủ sử dụng điểm để nâng cấp cơ sở hạ tầng tông môn và hộ thân.]
Lạc Diệp Chi thầm nghĩ: "Dùng 3000 điểm nâng cấp 'U Minh Đại Trận' bao phủ toàn bộ tông môn. Dùng 1500 điểm còn lại đổi lấy 'Hư Vô Kiếm Ý' một lần sử dụng."
Ngay lập tức, một luồng năng lượng vô hình lan tỏa từ bàn chân hắn thấm vào mạch đất của dãy núi Cửu U. Những đệ tử đang canh gác ở ngoại vi đột nhiên cảm thấy một luồng áp lực kinh người từ dưới lòng đất bốc lên, khiến bọn chúng không tự chủ được mà quỳ rạp xuống.
Khi đoàn người trở về tới Cửu U Thiên Điện, Lạc Diệp Chi không đi thẳng vào tẩm điện mà dừng lại giữa quảng trường trung tâm. Hắn nhìn hàng vạn đệ tử đang tề tựu, những kẻ đang mang trong mình tâm lý hoang mang vì sự ra đi của lão Ma chủ.
Hắn đột ngột giơ tay lên trời.
Uỳnh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Những cột đá đen khổng lồ xung quanh quảng trường bắt đầu phát sáng với những phù văn đỏ rực như máu. Một màn chắn năng lượng màu tím thẫm từ từ bao phủ lấy toàn bộ đỉnh núi, mang theo một hơi thở cổ xưa và đầy sát phạt.
"Đây là..." Huyết Vô Nhai kinh hãi kêu lên. "U Minh Đại Trận của tổ sư? Không phải nó đã thất truyền từ ngàn năm trước sao?"
Lạc Diệp Chi vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, đôi mắt hắn sâu thẳm nhìn xuống đám đông:
— "Cửu U Thiên Điện không cần những kẻ hèn nhát lo sợ Chính đạo. Đại trận đã mở, từ nay về sau, kẻ nào dám bước chân vào địa giới của ta mà không có lệnh, dù là Thần hay Phật, đều sẽ tan thành mây khói."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua ba vị hộ pháp, giọng nói đầy ẩn ý:
— "Các ngươi nói đúng, ta không giống cha ta. Ông ấy muốn chinh phục thế gian bằng máu, còn ta... ta muốn thế gian này phải tự quỳ dưới chân Cửu U mà cầu xin sự tồn tại."
Cả quảng trường im phăng phắc, sau đó là tiếng hô hào vang trời dậy đất. Sự sùng bái mù quáng bắt đầu nảy nở. Đám ma đầu này vốn dĩ sùng bái kẻ mạnh, và Lạc Diệp Chi đã cho chúng thấy một loại sức mạnh còn đáng sợ hơn cả tu vi — đó là khả năng điều khiển vận mệnh.
Đêm đó, trong tẩm điện của Tông chủ.
Lạc Diệp Chi một mình ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn mật tịch rách nát. Mặt nạ "Ma chủ" bị tháo xuống, hắn thở dài một tiếng đầy mệt mỏi.
"Hệ thống, hôm nay ta diễn có hơi quá tay không?"
[Trả lời: Độ trung thành của ba vị hộ pháp đã tăng lên 80%. Tuy nhiên, sự biến động của đại trận đã thu hút sự chú ý của các lão quái vật ẩn thế. Ký chủ cần chuẩn bị cho một cuộc 'viếng thăm' không chính thức.]
Lạc Diệp Chi xoa thái dương: "Đúng là khổ không thấu. Càng diễn giỏi thì rắc rối càng nhiều. Nhưng thôi, ít nhất thì đêm nay ta có thể ngủ ngon một chút mà không lo bị ám sát."
Đúng lúc này, một bóng đen nhỏ bé lách qua cửa sổ, quỳ sụp dưới chân hắn. Đó là một thiếu niên khoảng mười bốn tuổi, đệ tử tạp dịch chuyên dọn dẹp tẩm điện, thân hình gầy gò và đầy vết bầm tím.
"Tông chủ... cầu xin ngài cứu muội muội của ta!" Thiếu niên dập đầu đến chảy máu. "Mị Sát Cô Cô muốn dùng muội ấy để luyện công. Ta biết ngài là người tốt, ngài đã tha cho Thánh nữ Thiên Sơn, cầu xin ngài..."
Lạc Diệp Chi khựng lại. Đây là một tình huống ngoài dự kiến. Nếu hắn cứu đứa bé, hắn sẽ làm mất lòng Mị Sát Cô Cô, lộ ra vẻ "nhân từ" không đáng có của một Ma chủ. Nhưng nếu hắn ngó lơ, lương tâm của một con người hiện đại sẽ dằn vặt hắn cả đời.
Hắn chậm rãi đứng dậy, nhìn thiếu niên dưới chân, ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh.
— "Ngươi nói ta là người tốt?"
Thiếu niên run rẩy, không dám ngẩng đầu.
Lạc Diệp Chi cúi xuống, nâng cằm thiếu niên lên, giọng nói lạnh thấu xương:
— "Ở Cửu U này, không có người tốt. Chỉ có kẻ có giá trị và kẻ vô dụng. Ngươi muốn ta cứu người? Vậy hãy cho ta thấy, ngươi có giá trị gì để ta phải đối đầu với một vị Hộ pháp?"
Đây chính là thử thách đầu tiên về sự cân bằng mà Lạc Diệp Chi phải đối mặt: Bảo vệ những người mình quan tâm (hoặc những người vô tội) mà không làm sụp đổ hình tượng vị tông chủ tàn nhẫn.
Thiếu niên nhìn vào đôi mắt của Lạc Diệp Chi, trong sự sợ hãi tột độ, cậu thấy một tia sáng rất nhỏ, rất sâu. Cậu cắn môi, kiên định nói:
— "Mạng của ta, mạng của muội muội ta, từ nay về sau thuộc về ngài. Dù là xuống địa ngục, ta cũng sẽ là con chó dẫn đường cho ngài!"
Lạc Diệp Chi khẽ nhếch môi. Hắn đứng thẳng người, vung tay một cái, một chiếc lệnh bài màu đen bay vào tay thiếu niên.
— "Cầm lấy nó, đi đến chỗ Mị Sát. Nói với nàng ta, đứa bé đó ta cần dùng để luyện 'Cửu Thiên Ma Hồn'. Kẻ nào chạm vào, chết."
Thiếu niên sững sờ, rồi òa khóc vì mừng rỡ, vội vàng nhận lệnh bài rồi lùi ra ngoài.
Lạc Diệp Chi nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy, lẩm bẩm: "Lại thêm một lời nói dối nữa. Mị Sát chắc chắn sẽ nghi ngờ, nhưng nàng ta sẽ không dám đánh cược với cái tên 'Cửu Thiên Ma Hồn' mà mình vừa bịa ra."
Hắn trở lại giường ngọc, nhắm mắt bắt đầu tu luyện những hơi thở Luyện Khí tầng 3 ít ỏi. Giữa bóng tối của ma giáo, một kẻ "người tốt" đang phải khoác vai quỷ dữ để bước tiếp trên con đường cô độc của mình.