Ánh bình minh đầu tiên rốt cuộc cũng xuyên qua lớp sương mù dày đặc của làng Thanh Hà, đổ những vệt nắng dài lên bãi chiến trường hoang tàn. Trên mặt đất, cái xác không đầu của Vân Hà chân nhân vẫn còn tỏa ra những luồng linh khí hỗn loạn, minh chứng cho sự sụp đổ của một huyền thoại Chính đạo.
Lạc Diệp Chi đứng đó, tay cầm chiếc khăn tay trắng muốt, tỉ mỉ lau đi một vệt máu bắn lên tay áo. Hành động của hắn thong thả, ung dung đến mức khiến những vị trưởng lão Chính đạo còn lại cảm thấy nghẹt thở.
"Lạc... Lạc Tông chủ," một vị trưởng lão tóc muối tiêu bước ra, giọng nói run rẩy nhưng đầy khẩn cầu. "Vân Hà làm sai, hắn đã đền mạng. Xin ngài... xin ngài đừng giận lây sang những đệ tử vô tội khác."
Lạc Diệp Chi ngừng tay, ném chiếc khăn vào đống lửa đang tàn. Hắn nhìn vị trưởng lão kia, đôi mắt đen lánh không một chút gợn sóng: "Ta không phải là kẻ khát máu. Ta chỉ là kẻ thích sự sòng phẳng. Các người mang xác lão về, báo cáo sự thật. Nếu ta nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào nói rằng Ma giáo đồ sát ngôi làng này..."
Hắn dừng lại, một luồng kiếm ý vô hình đột ngột chém đứt ngọn núi nhỏ đằng sau ngôi miếu cổ, khiến nó sụp đổ trong tiếng gầm vang trời.
"...Thì ngọn núi tiếp theo bị chém, chính là linh đài của các người."
"Tuân lệnh! Chúng tôi nhất định sẽ bẩm báo sự thật!"
Đám đông tu sĩ Chính đạo vội vàng thu dọn hiện trường, khiêng thi thể Vân Hà rời đi với tốc độ nhanh nhất có thể. Họ chạy như thể nếu chậm một giây, vị Ma chủ đứng kia sẽ đổi ý mà biến tất cả thành phân bón cho đất.
Khi bóng dáng cuối cùng của phe Chính đạo biến mất, Lạc Diệp Chi rốt cuộc không trụ vững được nữa. Hắn lảo đảo, máu từ khóe miệng bắt đầu chảy ra không ngừng.
"Tông chủ!"
Huyết Vô Nhai và Vân Tử Yên cùng lúc lao tới. Huyết Vô Nhai nhanh tay đỡ lấy hắn, trong khi Vân Tử Yên vội vàng lấy ra một viên "Thiên Sơn Tuyết Liên Đan" quý giá nhất của nàng, ép hắn uống.
"Đừng... đừng phí thuốc," Diệp Chi thào phào, nụ cười của hắn lúc này mang theo vẻ tự giễu. "Ta chỉ là... dùng tu vi quá đà, bị phản phệ thôi."
Thực tế, hệ thống đang điên cuồng báo động đỏ: [Cảnh báo: Linh căn bị quá tải. Ký chủ đã sử dụng 120% sức mạnh từ đạo cụ 'Thần Đỉnh Áp Chế'. Đang tiến hành cưỡng chế ngủ đông để phục hồi tế bào.]
"Đưa ta... về Cửu U," Diệp Chi nắm lấy tay áo của Huyết Vô Nhai, ánh mắt hắn liếc sang Vân Tử Yên. "Tử Yên... về Thiên Sơn đi. Đây là lúc ngươi... chiếm lấy vị trí của Vân Hà. Hãy làm... những gì ngươi cho là đúng."
Vân Tử Yên nhìn hắn, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Nàng hiểu ý hắn. Hắn đã dọn dẹp sạch sẽ con đường thăng tiến cho nàng, đã gánh lấy toàn bộ tiếng ác để nàng có thể đường đường chính chính nắm quyền lực tại Thiên Sơn.
"Tại sao ngài phải hy sinh đến thế vì một kẻ không cùng chiến tuyến?" Nàng hỏi trong nghẹn ngào.
Lạc Diệp Chi không trả lời được nữa. Ý thức của hắn bắt đầu chìm vào bóng tối. Điều cuối cùng hắn cảm nhận được là hơi ấm từ bàn tay của nàng và mùi trầm hương quen thuộc trên vai áo của Huyết Vô Nhai.
Bảy ngày sau, tại đỉnh Cửu U.
Tin tức về trận chiến tại làng Thanh Hà đã lan truyền như một cơn đại địa chấn khắp lục địa. Danh tiếng của Lạc Diệp Chi đạt đến một tầm cao mới. Người ta gọi hắn là "Ma Chủ Minh Quân", kẻ dám vì dân lành mà chém đầu Nguyên Anh chân nhân. Trong khi đó, nội bộ Thiên Sơn Kiếm Phái xảy ra một cuộc thanh lọc lớn. Vân Tử Yên với sự ủng hộ ngầm của các đệ tử trẻ tuổi và danh sách những kẻ phản bội mà Diệp Chi cung cấp, đã chính thức tiếp quản vị trí Trưởng lão Chấp pháp, bắt đầu một cuộc cải cách triệt để.
Trong tẩm điện tĩnh lặng, Lạc Diệp Chi từ từ mở mắt. Hắn thấy mình vẫn nằm trên giường ngọc hàn băng, nhưng cơ thể đã không còn đau đớn như trước.
[Chúc mừng ký chủ tỉnh lại. Hoàn thành giai đoạn 'Giả heo ăn thịt hổ'.] [Điểm Uy Danh hiện tại: 15.000 điểm. Kích hoạt chức năng mới: 'Hệ thống đầu tư liên minh'.]
"Hệ thống, ta ngủ bao lâu rồi?"
[Bảy ngày. Trong thời gian này, Huyết Vô Nhai đã canh giữ ngoài cửa không rời nửa bước. Mị Sát Cô Cô và Hắc Lão Quỷ đã gửi tới 100 loại linh dược thượng hạng để tạ tội.]
Diệp Chi ngồi dậy, khẽ cử động cổ tay. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang lưu chuyển. Nhờ sự phản phệ của trận chiến trước, kinh mạch của hắn lại vô tình được mở rộng, tu vi thực tế đã nhảy vọt lên Trúc Cơ tầng 5.
Cộc, cộc.
"Tông chủ, ngài đã tỉnh chưa?" Giọng của Huyết Vô Nhai vang lên, lần này mang theo sự kính trọng tuyệt đối, không một chút tạp niệm.
"Vào đi."
Huyết Vô Nhai bước vào, quỳ sụp xuống: "Tông chủ vạn tuế! Ngài rốt cuộc cũng tỉnh. Hiện tại, các tiểu tông môn ở vùng biên giới đang lũ lượt kéo đến, xin được quy thuận dưới trướng Cửu U. Họ nói... thà làm ma dưới quyền ngài, còn hơn làm người dưới quyền lũ ngụy quân tử."
Lạc Diệp Chi nhìn ra cửa sổ, nơi những lá cờ đen của Cửu U đang bay lồng lộng trong gió đại ngàn. Một kế hoạch vĩ đại hơn đang hình thành trong đầu hắn.
"Vô Nhai, thông báo cho toàn thiên hạ. Một tháng sau, Cửu U sẽ tổ chức 'Vạn Ma Hội'. Nhưng lần này, ta mời cả các tông môn Chính đạo đến tham dự."
Huyết Vô Nhai sững sờ: "Mời cả Chính đạo? Bọn chúng sẽ không dám đến đâu."
Lạc Diệp Chi mỉm cười, đôi mắt lóe lên tia sáng của một kẻ thao túng thiên tài: "Bọn họ sẽ đến. Vì ta sẽ bán cho bọn họ thứ mà bọn họ đang thiếu nhất: Sự thật và Sự sống."
Hắn biết, giai đoạn "Ẩn diện" đã kết thúc. Từ nay về sau, hắn sẽ không chỉ là một kẻ phản diện bị truy đuổi, mà sẽ là người thiết lập lại trật tự cho cả thế giới này.
Ván cờ giang hồ, giờ mới thực sự bắt đầu vào hồi gay cấn nhất.