Chiếc bát vàng – món pháp bảo trấn phái của Vân Hà chân nhân – lơ lửng trên không trung, tỏa ra vạn trượng hào quang, định trấn áp toàn bộ tà khí trong làng. Thế nhưng, ngay khi luồng sáng ấy chạm vào mặt đất, những đường gân máu màu đen sẫm từ trận pháp của Huyết Vô Nhai đột ngột trỗi dậy, quấn chặt lấy luồng kim quang như những con rắn độc siết mồi.
"Trận trong trận? Ngươi đã bố trí từ trước!" Vân Hà chân nhân thét lên, gương mặt tiên phong đạo cốt giờ đây vặn vẹo vì sợ hãi và giận dữ.
Lạc Diệp Chi đứng giữa tâm bão của linh lực, tà áo đen không hề rung động. Hắn nhìn lão già trước mặt, ánh mắt đầy vẻ chán ghét: "Vân Hà, ngươi quá tự phụ vào cái gọi là 'Pháp bảo Chính đạo'. Ngươi quên rằng, vạn vật trên đời này đều từ linh khí mà ra, mà linh khí trong tay kẻ tâm thuật bất chính thì cũng chỉ là rác rưởi."
Hắn quay sang Huyết Vô Nhai, ra lệnh bằng một tông giọng lạnh lẽo: "Vô Nhai, bảo vệ Thánh nữ và những người vô can. Lão già này, để ta."
"Tông chủ, ngài..." Huyết Vô Nhai định can ngăn vì lão biết "vết thương" của Diệp Chi vẫn "chưa lành" (theo kịch bản cũ), nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy, lão lập tức im lặng, cúi đầu lùi lại.
Lạc Diệp Chi bước lên một bước. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên hư không, tạo ra những vòng sóng chấn động khiến các đệ tử xung quanh phải bịt tai đau đớn. Thực chất, hắn đang điên cuồng giao dịch với hệ thống.
[Yêu cầu: Sử dụng đạo cụ 'Thần Đỉnh Áp Chế' (Duy nhất). Tiêu tốn: 3000 điểm phản diện. Hiệu quả: Khóa toàn bộ pháp bảo và tu vi đối phương trong vòng 10 nhịp thở.]
[Xác nhận giao dịch thành công. Ký chủ chỉ có một cơ hội duy nhất để thực hiện đòn kết liễu mang tính biểu tượng.]
"Chết đi!" Vân Hà chân nhân gầm lên, dồn toàn bộ tu vi Nguyên Anh vào lòng bàn tay, định tung ra một chưởng lấp trời dời đất. Thế nhưng, ngay khi lão vừa vận công, chiếc bát vàng trên không trung đột ngột rạn nứt rồi rơi rụng như một miếng sành vụn. Linh lực trong cơ thể lão như gặp phải một bức tường đồng vách sắt, hoàn toàn đóng băng.
"Cái gì?! Tu vi của ta...?"
Lạc Diệp Chi không để lão nói hết câu. Hắn vươn tay ra, một thanh kiếm bằng hắc khí từ từ ngưng tụ trong lòng bàn tay. Không có chiêu thức cầu kỳ, không có kiếm ý rườm rà, hắn chỉ đơn giản là thực hiện một đường kiếm chém ngang.
Xoẹt!
Không gian như bị xé toạc. Một đường chỉ đen mảnh khảnh lướt qua cổ Vân Hà chân nhân. Thời gian dường như ngưng đọng trong giây phút đó.
Vân Hà chân nhân đứng sững lại, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía Lạc Diệp Chi. Lão muốn nói gì đó, nhưng chỉ có bọt máu trào ra. Một cái đầu mang theo mái tóc bạc trắng rụng xuống, lăn lông lốc trên nền đất làng Thanh Hà – nơi mà lão vừa nhuốm máu dân lành cách đây không lâu.
Cả hiện trường tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Các trưởng lão và đệ tử Chính đạo run rẩy quỳ sụp xuống. Một vị Nguyên Anh chân nhân, kẻ đứng đầu một phương, lại bị Ma chủ chém đầu như chém một con gà chỉ trong một chiêu?
Lạc Diệp Chi thu hồi hắc kiếm, hắn không thèm nhìn thi thể của Vân Hà. Hắn đứng đó, bóng lưng cao gầy dưới ánh trăng trông thật vĩ đại nhưng cũng đầy cô tịch.
"Lòng người có đạo, trời đất không phụ. Kẻ dùng đạo để hại người, tất bị đạo diệt."
Hắn quay sang các trưởng lão đang run rẩy, giọng nói mang theo uy nghiêm tuyệt đối: "Mang cái đầu này về Thiên Sơn. Nói với bọn họ, nếu còn kẻ nào muốn dùng máu của dân chúng để nhuộm đỏ công trạng, Cửu U ta sẽ không chỉ lấy đầu một người, mà sẽ san bằng vạn dặm tông môn đó."
Hắn phất tay, luồng hắc khí bao phủ hiện trường tan biến.
Vân Tử Yên đứng nhìn hắn, trong mắt nàng không còn là sự nghi ngờ, mà là một sự tôn sùng sâu sắc. Nàng chợt hiểu ra, Lạc Diệp Chi không phải giết người để khoe khoang thực lực, hắn giết Vân Hà là để trả lại công bằng cho 342 linh hồn đang lảng vảng quanh đây.
"Đi thôi." Diệp Chi nhẹ nhàng nói với nàng.
Ba người họ rời đi, bỏ lại đằng sau một ngôi làng Thanh Hà đang bắt đầu đón những tia nắng đầu tiên của bình minh – một bình minh thực sự sạch bóng những kẻ ngụy quân tử.
Vừa ra khỏi tầm mắt của đám đông, Lạc Diệp Chi lập tức lảo đảo, hắn dựa vào một gốc cây, hơi thở dồn dập, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc.
"Công tử!" Huyết Vô Nhai vội vàng đỡ lấy hắn.
"Ta không sao..." Diệp Chi xua tay, nặn ra một nụ cười khổ. "Chỉ là... cái giá của việc 'thay trời hành đạo' này hơi đắt một chút."
[Chúc mừng ký chủ hoàn thành màn kịch: 'Sát Thánh Nhân, Định Công Lý'. Điểm phản diện chuyển hóa thành Điểm Uy Danh: +10.000. Cấp độ diễn xuất: Đại Sư.]
Diệp Chi nhìn dòng thông báo, trong lòng thở phào. Ván cờ này, hắn đã thắng một quân bài quan trọng. Nhưng hắn biết, việc giết chết một vị Nguyên Anh của Chính đạo sẽ khơi mào cho một cơn bão táp lớn hơn nhiều.
Và lần này, cả thế giới sẽ thực sự coi hắn là kẻ thù số một.