MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẨn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô ĐịchChương 13: Gậy Ông Đập Lưng Ông – Màn Kịch Hạ Màn

Ẩn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô Địch

Chương 13: Gậy Ông Đập Lưng Ông – Màn Kịch Hạ Màn

1,278 từ · ~7 phút đọc

Tiếng vó ngựa và tiếng xé gió của các phi kiếm từ phương xa truyền lại mỗi lúc một rõ. Ánh sáng từ những lá bùa hộ mệnh và pháp bảo của đoàn quân "Chính đạo" rực sáng cả một góc trời, tương phản hoàn toàn với vẻ u ám, chết chóc của làng Thanh Hà.

Lạc Diệp Chi đứng chắp tay sau lưng, tà áo đen khẽ bay trong gió đêm. Hắn liếc nhìn Trần Thiết đang co giật dưới đất, hơi thở thoi thóp nhưng thần trí vẫn tỉnh táo nhờ tác dụng của Tận Hồn Đan.

"Hệ thống, kích hoạt 'Ảo Ảnh Trận', che giấu tung tích của Huyết Vô Nhai và Vân Tử Yên. Chỉ để mình ta ở lại đây."

[Rõ. Tiêu tốn 500 điểm phản diện. Ảo ảnh đã thiết lập.]

Vân Tử Yên lo lắng nhìn hắn: "Ngươi định một mình đối mặt với cả đoàn quân của Vân Hà chân nhân sao? Lão ta là Nguyên Anh cao thủ, hơn nữa còn mang theo nhiều đệ tử tinh anh..."

"Yên tâm." Diệp Chi không quay đầu lại, giọng nói thản nhiên đến lạ lùng. "Trong mắt bọn họ, ta hiện tại chỉ là một 'nạn nhân' may mắn sống sót, hoặc cùng lắm là một tên tán tu vô danh. Kịch hay phải có nhân vật chính diện gặp nạn thì khán giả mới tin."

Chỉ vài nhịp thở sau, một nhóm người mặc đạo bào trắng tinh khôi, thêu hình mây trôi của Vân Hà Tông đáp xuống sân ngôi miếu cổ. Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt, chính là Vân Hà chân nhân. Đi bên cạnh lão là những trưởng lão của các môn phái lân cận, ai nấy đều mang vẻ mặt nghiêm trọng và "đau xót".

"Trời đất ơi! Làng Thanh Hà... sao lại thành ra nông nỗi này?" Một vị trưởng lão thốt lên, tay che mũi trước mùi máu tanh nồng.

Vân Hà chân nhân bước tới trước, ánh mắt quét qua hiện trường, rồi dừng lại trên người Lạc Diệp Chi – lúc này đã thu liễm toàn bộ khí thế, trông giống như một thanh niên đang thất thần vì sợ hãi.

"Vị tiểu hữu này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kẻ nào đã gây ra thảm cảnh này?" Vân Hà chân nhân hỏi, giọng nói vang vọng, tràn đầy vẻ từ bi giả tạo.

Lạc Diệp Chi từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe (do hắn tự dùng linh lực kích thích), giọng run rẩy: "Là... là Ma giáo... Bọn chúng giết người không ghê tay... Tôi trốn trong hầm mới thoát được..."

"Quả nhiên là lũ ma đầu!" Vân Hà chân nhân hừ lạnh, quay sang các đệ tử: "Mau tìm kiếm xem còn ai sống sót không, và tìm cho ra dấu vết của Ma chủ Lạc Diệp Chi!"

Đúng lúc đó, một đệ tử hét lên: "Sư tôn! Nhìn kìa, đó chẳng phải là Trần Thiết trưởng lão của Thiết Kiếm Môn sao?"

Đám đông lập tức vây quanh bức tượng Thành Hoàng. Trần Thiết nằm đó, toàn thân đầy vết thương, nhưng điều khiến họ kinh hãi nhất là thanh kiếm vỡ vụn của lão và những lá thư rơi vãi xung quanh (do Diệp Chi bí mật chuẩn bị từ trước).

Vân Hà chân nhân biến sắc. Lão tiến lại gần, định dùng linh lực thăm dò thì Trần Thiết bỗng nhiên trố mắt, vươn tay chộp lấy gấu áo của lão, giọng khàn đặc:

"Vân... Vân Hà... Cứu... Cứu tôi... Tôi đã làm theo ý ông... Giết sạch làng này để vu oan cho Ma chủ... Sao ông lại sai người tới diệt khẩu tôi?"

Lời vừa thốt ra, cả hiện trường rơi vào im lặng đến đáng sợ.

Vân Hà chân nhân mặt trắng bệch, lão gầm lên: "Ngươi nói sảng cái gì đó? Ngươi bị Ma giáo mê hoặc tâm trí rồi!"

"Ông... ông nói sẽ cho tôi vị trí phó liên minh..." Trần Thiết gào lên trong cơn đau đớn tột cùng của Tận Hồn Đan, lúc này lão chỉ muốn chết, mà muốn chết thì phải khai hết sự thật theo gợi ý tâm linh của Diệp Chi. "Bức thư... trong người tôi... có thủ bút của ông..."

Một vị trưởng lão trung lập nhanh tay nhặt lấy bức thư dưới đất lên. Sắc mặt ông ta thay đổi liên tục: "Đây... đây đúng là chữ ký và ấn ký của Vân Hà chân nhân! Nội dung bàn bạc về việc đồ sát làng Thanh Hà để lấy cớ phát động chiến tranh với Ma giáo!"

Các đệ tử bắt đầu xì xào. Những ánh mắt tôn kính dành cho Vân Hà chân nhân phút chốc biến thành sự nghi ngờ và ghê tởm.

"Khốn kiếp! Đây là vu khống!" Vân Hà chân nhân nổi giận lôi đình, lão giơ tay định đánh nát đầu Trần Thiết để bịt miệng.

"Chân nhân định giết người diệt khẩu sao?" Một giọng nói trầm thấp, đầy mỉa mai vang lên.

Lạc Diệp Chi chậm rãi đứng dậy, bụi đất trên người biến mất, thay vào đó là một luồng uy áp còn khủng khiếp hơn cả Vân Hà chân nhân. Hắn bước ra khỏi bóng tối, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển.

"Vân Hà, màn kịch 'từ bi' của ngươi diễn đến đây là đủ rồi."

Diệp Chi phất tay, ảo ảnh biến mất, Huyết Vô Nhai và Vân Tử Yên hiện thân ở hai bên. Sự xuất hiện của Thánh nữ Thiên Sơn bên cạnh Ma chủ càng khiến mọi người chấn động hơn.

"Tử Yên?! Ngươi... ngươi sao lại đi cùng hắn?" Vân Hà chân nhân run rẩy chỉ tay.

Vân Tử Yên tiến lên một bước, ánh mắt lạnh lẽo: "Sư thúc, nếu không đi cùng hắn, làm sao ta biết được vị tiền bối mà ta hằng kính trọng lại là kẻ đứng sau vụ thảm sát này? Chính mắt ta đã thấy Trần Thiết ra tay, và chính tai ta đã nghe hắn thừa nhận mệnh lệnh của ông."

Lúc này, các trưởng lão khác cũng bắt đầu lùi lại, giữ khoảng cách với Vân Hà chân nhân. Danh tiếng của lão xây dựng hàng trăm năm, sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.

Lạc Diệp Chi cười nhạt, hắn nhìn thẳng vào mắt Vân Hà chân nhân, giọng nói đầy quyền uy:

"Ngươi muốn mượn tay ta để làm sạch danh tiếng cho mình, nhưng lại quên mất một điều: Ma đạo bọn ta giết người công khai, còn hạng ngụy quân tử như ngươi mới là kẻ đáng bị thiên hạ phỉ nhổ. Đêm nay, không phải Ma giáo đồ sát Thanh Hà, mà là Ma chủ ta thay trời hành đạo, thanh trừng rác rưởi của Chính đạo!"

[Thông báo hệ thống: Hoàn thành nhiệm vụ ẩn 'Gậy ông đập lưng ông'. Điểm phản diện nhận được: 5000. Độ trung thành của Vân Tử Yên tăng lên 40%.]

Vân Hà chân nhân nhìn xung quanh, thấy mình đã lâm vào thế bí, lão điên cuồng cười lớn: "Được! Được lắm! Nếu đã vậy, hôm nay các ngươi đều phải ở lại đây!"

Lão phất tay, một món pháp bảo hình cái bát vàng bay vọt lên không trung, tỏa ra ánh sáng chói lòa định bao phủ toàn bộ làng.

Diệp Chi khẽ nhếch môi, hắn thậm chí còn không buồn rút kiếm: "Lão già, ngươi nghĩ ta đứng đây nói chuyện với ngươi nãy giờ là để chơi sao? Nhìn dưới chân ngươi đi."

Vân Hà chân nhân cúi xuống, kinh hoàng nhận ra dưới chân mình đã bị bao phủ bởi một trận pháp màu đen sẫm từ bao giờ.

"Huyết Sát Vực, nổ!"