MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẨn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô ĐịchChương 12: Nhất Kiếm Định Giang Sơn (Hạ) – Sát Cơ Trong Đêm

Ẩn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô Địch

Chương 12: Nhất Kiếm Định Giang Sơn (Hạ) – Sát Cơ Trong Đêm

1,127 từ · ~6 phút đọc

Màn đêm buông xuống làng Thanh Hà nhanh chóng như một tấm vải liệm đen kịt. Gió rít qua những kẽ lá, mang theo tiếng kẽo kẹt của những cánh cửa gỗ bị vỡ nát, tạo nên một bản nhạc tang thương đến rợn người.

Lạc Diệp Chi đứng dưới bóng râm của một mái hiên đổ nát, đôi mắt hắn lúc này không còn vẻ thư sinh hiền lành mà sắc lạnh như đôi mắt diều hâu trong đêm. Hắn đang chờ đợi.

"Hệ thống, dò quét bán kính 500 mét. Tìm kiếm luồng linh lực có tính chất sát phạt cao nhất."

[Đang dò quét... Phát hiện mục tiêu tại miếu thờ phía Tây. Tu vi: Kim Đan trung kỳ. Danh tính sơ bộ: Trưởng lão chấp pháp của một tông môn thuộc Liên Minh.]

"Quả nhiên là chó săn của bọn họ." Diệp Chi hừ lạnh một tiếng.

Bên cạnh hắn, Vân Tử Yên đã bình tâm lại, nàng nắm chặt chuôi kiếm, đôi môi mím chặt. Nàng không thể tin được rằng một Trưởng lão mang danh "Chính đạo" lại có thể bình thản ngồi chờ đợi trong một ngôi làng vừa bị chính tay hắn đồ sát.

"Để ta đi." Vân Tử Yên khàn giọng nói, chiến ý trong mắt nàng bùng lên.

"Không." Diệp Chi ngăn nàng lại. "Ngươi ra mặt chỉ khiến sự việc thêm phức tạp. Nếu ngươi giết hắn, Thiên Sơn sẽ quy tội ngươi phản môn. Để ta xử lý, theo cách của Ma chủ."

Hắn quay sang Huyết Vô Nhai: "Lão già, dùng 'Huyết Sát Vực' bao phủ ngôi miếu, đừng để một hạt bụi nào lọt ra ngoài. Ta muốn tên này phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng trước khi chết."

Tại ngôi miếu cổ thờ Thành Hoàng, một người đàn ông mặc đạo bào màu xám đang ngồi khoanh chân bên đống lửa. Hắn là Trần Thiết, Trưởng lão chấp pháp của Thiết Kiếm Môn. Trên bàn tay hắn vẫn còn một vệt máu chưa khô hẳn, và thanh kiếm gác bên cạnh vẫn thỉnh thoảng phát ra những tiếng kêu rợn người của những linh hồn vừa bị tước đoạt mạng sống.

"Đợi thêm một canh giờ nữa, quân tiếp viện của Vân Hà chân nhân sẽ tới. Lúc đó, mình sẽ là người đầu tiên phát hiện ra tội ác của Ma giáo, danh tiếng và linh thạch sẽ không thiếu phần..." Trần Thiết đang lẩm bẩm thì đột ngột, đống lửa trước mặt hắn chuyển sang màu xanh lục dị hợm.

Xèo... xèo...

Ngọn lửa tắt lịm. Một luồng uy áp khủng khiếp từ trên trời giáng xuống, khiến cả ngôi miếu rung chuyển. Trần Thiết lập tức chộp lấy trường kiếm, bật dậy gào lớn: "Kẻ nào?!"

Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra. Không phải vị thư sinh lúc chiều, mà là một bóng đen cao lớn, tà áo thêu rồng vàng lấp lánh dưới ánh trăng yếu ớt. Mặt nạ ẩn diện đã được gỡ bỏ, khôi phục lại dung mạo thật sự của Lạc Diệp Chi.

"Trần Thiết, ngươi giết 342 người dân làng Thanh Hà, chỉ để đổi lấy một hư danh sao?"

Giọng nói của Lạc Diệp Chi không cao, nhưng nó mang theo một loại ma lực khiến linh hồn người nghe như bị bóp nghẹt.

Trần Thiết nhìn thấy gương mặt của Lạc Diệp Chi, đồng tử co rút lại, chân tay bủn rủn: "Ma... Ma chủ?! Sao ngươi có thể ở đây?"

Hắn không chút do dự, dồn toàn bộ tu vi Kim Đan vào thanh kiếm, thi triển chiêu thức mạnh nhất: "Thiết Kiếm Trảm Thiên!"

Thế nhưng, Lạc Diệp Chi thậm chí còn không thèm rút kiếm. Hắn chỉ nhẹ nhàng bước tới một bước.

[Sử dụng đạo cụ: 'Không Gian Đông Cứng' (Tiêu tốn 2000 điểm phản diện).]

Toàn bộ không gian trong miếu bỗng chốc đông đặc lại như hổ phách. Thanh kiếm của Trần Thiết dừng lại cách ngực Diệp Chi chỉ một tấc, nhưng không thể tiến thêm dù chỉ một ly.

Diệp Chi đưa tay lên, nhẹ nhàng gõ vào lưỡi kiếm.

Răng rắc!

Thanh kiếm làm từ Hàn Thiết cực phẩm vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ. Trần Thiết bị phản phệ, hộc máu văng ngược ra sau, đập mạnh vào bức tượng Thành Hoàng.

"Ngươi... ngươi không phải con người! Ngươi là quỷ!" Trần Thiết run rẩy, đôi mắt tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng.

Lạc Diệp Chi bước đến, dẫm lên bàn tay vừa cầm kiếm của lão, giọng nói lạnh lùng như từ chín tầng địa ngục vọng về: "Ta là quỷ, vậy ngươi — kẻ đồ sát đồng loại để cầu vinh — thì gọi là gì? Đến cả quỷ cũng thấy ghê tởm loại người như ngươi."

Hắn khẽ vẫy tay, Huyết Vô Nhai bước ra từ bóng tối, mang theo một chiếc lồng bằng sắt đen có gắn vô số gai nhọn.

"Công tử, đã chuẩn bị xong. Có nên lột da hắn trước không?" Huyết Vô Nhai liếm môi, nụ cười đầy tàn độc.

"Không cần." Diệp Chi nhìn Trần Thiết, môi khẽ nhếch: "Ta sẽ để hắn sống. Ta muốn hắn phải khai ra toàn bộ sự thật trước mặt quân tiếp viện của Chính đạo. Ta muốn xem gương mặt của Vân Hà chân nhân sẽ như thế nào khi thấy 'anh hùng' của lão biến thành nhân chứng của ta."

Trần Thiết muốn tự sát bằng cách cắn lưỡi, nhưng Diệp Chi đã nhanh hơn, hắn bóp cằm lão và ném vào miệng lão một viên thuốc màu đen: "Đây là 'Tận Hồn Đan', nó sẽ không để ngươi chết, nhưng nó sẽ khiến ngươi cảm nhận được nỗi đau của 342 người dân kia nhân lên gấp mười lần. Hãy tận hưởng đi."

Tiếng hét thê lương của Trần Thiết vang vọng khắp làng Thanh Hà, nhưng nó không hề lọt ra ngoài lớp màng bảo vệ của Huyết Vô Nhai.

Đứng đằng xa, Vân Tử Yên chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Nàng thấy sự tàn nhẫn của Diệp Chi, nhưng nàng không thấy sợ hãi. Lần đầu tiên, nàng nhận ra rằng đôi khi sự tàn nhẫn của Ma chủ lại chính là sự cứu rỗi duy nhất cho những oan hồn không thể lên tiếng.

Lạc Diệp Chi quay lại nhìn nàng, ánh trăng chiếu rọi nửa khuôn mặt hắn, khiến hắn trông vừa giống vị thần cứu thế, vừa giống con quỷ đòi nợ.

"Sẵn sàng chưa, Thánh nữ? Buổi diễn thực sự của 'Chính đạo' sắp bắt đầu rồi."

Hắn bước đi, bóng lưng cao gầy tỏa ra một luồng khí phách kinh người. Đêm nay, Lạc Diệp Chi không chỉ trừng phạt một tên trưởng lão, mà hắn đang bắt đầu xé toạc lớp mặt nạ của cả một hệ thống Chính đạo thối nát.