MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẨn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô ĐịchChương 11: Ẩn Diện Xuống Núi

Ẩn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô Địch

Chương 11: Ẩn Diện Xuống Núi

1,442 từ · ~8 phút đọc

Đỉnh Cửu U chìm trong một buổi sớm mai kỳ lạ. Không có tiếng quỷ khóc sương truyền, không có sát khí cuồn cuộn, chỉ có những dải mây trắng hiếm hoi lờ lững trôi ngang qua những mái điện hắc thạch. Sau cuộc thanh lọc nội bộ, không khí trong tông môn trở nên quy củ một cách đáng sợ. Đám ma đầu vốn tính tình hung hãn giờ đây đi lại khép nép, hơi thở cũng không dám phát ra quá mạnh, bởi bọn chúng biết vị tân Tông chủ ngồi trên cao kia có đôi mắt nhìn thấu tâm can.

Trong tẩm điện, Lạc Diệp Chi đang đứng trước một bộ y phục bằng vải thô màu xanh xám. Hắn chậm rãi tháo bỏ bộ trường bào Ma chủ thêu rồng vàng, gỡ xuống chiếc quan ngọc đen tuyền.

[Thông báo: Ký chủ đang thực hiện hành động 'Vi hành'. Độ rủi ro: Cao. Đề nghị kích hoạt vật phẩm: 'Mặt Nạ Ẩn Diện'.]

"Kích hoạt đi." Diệp Chi thầm nói.

Một làn khói mờ ảo lướt qua gương mặt hắn. Trong gương, vị Ma chủ uy nghiêm, lạnh lùng biến mất, thay vào đó là gương mặt của một thư sinh bình phàm, đôi mắt có chút mệt mỏi nhưng thanh tú, thuộc loại người ném vào đám đông sẽ chẳng ai thèm liếc nhìn lần thứ hai.

"Vô Nhai, chuẩn bị xong chưa?" Diệp Chi cất giọng, giọng nói cũng đã được hệ thống thay đổi trở nên nhẹ nhàng, ấm áp hơn.

Huyết Vô Nhai từ trong bóng tối bước ra, lúc này lão đã rũ bỏ bộ giáp đỏ rực, khoác lên mình bộ đồ của một gã phu xe già nua, lưng hơi còng, tay cầm chiếc roi ngựa cũ kỹ. Lão nhìn Lạc Diệp Chi, trong lòng vẫn không khỏi kinh hãi trước thuật cải trang thần sầu này.

"Bẩm Tông chủ... à không, bẩm Công tử, xe ngựa đã chờ sẵn ở lối mật đạo phía sau núi." Huyết Vô Nhai thấp giọng đáp. Lão vẫn không hiểu tại sao Tông chủ lại muốn đích thân xuống núi vào thời điểm nhạy cảm này, nhưng lão không dám hỏi.

"Tốt. Đi thôi. Mục tiêu là thành Trường An dưới chân Thiên Sơn."

Chuyến hành trình xuống núi diễn ra trong sự lặng lẽ tuyệt đối. Ngồi trong toa xe ngựa xóc nảy, Lạc Diệp Chi nhắm mắt dưỡng thần. Thực chất, hắn đang kiểm tra bản đồ địa chính của hệ thống.

Lý do hắn xuống núi không phải để chơi. Theo tin tình báo từ "con mắt" Vân Tử Yên gửi về qua mật mã linh khí, một vụ thảm sát kinh hoàng vừa xảy ra tại làng Thanh Hà — một ngôi làng nằm ngay biên giới giữa vùng kiểm soát của Chính đạo và Ma giáo. Toàn bộ dân làng bị giết chết bằng những chiêu thức tàn độc, hiện trường để lại đầy những dấu vết của "Ma sát khí". Các tông môn Chính đạo đang dùng việc này làm cái cớ để hiệu triệu quần hùng, phát động cuộc tổng tiến công vào Cửu U.

"Ma sát khí sao?" Diệp Chi khẽ nhếch môi lạnh lẽo. "Cửu U chúng ta tuy giết người, nhưng chưa bao giờ làm những chuyện vô ích và bẩn thỉu như thảm sát một ngôi làng không có tu vi. Có kẻ đang muốn mượn tay Chính đạo để dọn đường."

Sau ba ngày di chuyển, chiếc xe ngựa dừng lại bên rìa làng Thanh Hà. Mùi máu tanh nồng vẫn còn vương lại trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ cháy đen thui. Khung cảnh hoang tàn đến lạnh người.

Diệp Chi bước xuống xe, chân đi đôi giày vải bình thường, bước trên mảnh đất nhuộm đỏ. Hắn thấy những xác chết nằm la liệt, già trẻ lớn bé không sót một ai. Điều khiến hắn chú ý là vết thương trên ngực họ — những vết chém cực ngọt, trông thì giống như ma công tàn bạo, nhưng lại mang theo một chút hơi thở của kiếm ý ẩn giấu.

"Công tử, nhìn kìa." Huyết Vô Nhai chỉ tay về phía gốc cây đa cổ thụ đầu làng.

Ở đó, một bóng người mặc tang phục trắng đang quỳ lặng lẽ, đôi vai gầy khẽ run lên. Đó là Vân Tử Yên. Nàng đang tự tay đào mộ để chôn cất những người dân vô tội. Nàng không dùng linh lực, đôi tay ngọc ngà đã rướm máu vì đất đá.

Diệp Chi chậm rãi tiến lại gần. Hắn không lộ diện với danh nghĩa Ma chủ, mà chỉ đứng đó như một lữ khách qua đường.

"Càng chôn sâu, nỗi oan khuất càng khó tan biến." Hắn nhẹ nhàng nói.

Vân Tử Yên giật mình quay lại, thanh trường kiếm bên cạnh lập tức phát ra tiếng reo rắt. Nàng nhìn thấy một thư sinh lạ mặt, nhưng đôi mắt ấy... đôi mắt thâm trầm như chứa cả vạn cổ kia khiến nàng sững sờ.

"Ngươi... là ngươi?" Nàng thốt lên, dù gương mặt khác hẳn nhưng trực giác của một kiếm tu và sợi dây "Hạt giống tâm hồn" của hệ thống đã giúp nàng nhận ra hắn ngay lập tức.

"Tại sao ngài lại ở đây?" Nàng hạ kiếm xuống, giọng nói nghẹn ngào. "Ngài thấy rồi đấy, đây là những gì người ta nói về Ma giáo của ngài. Nhưng ta biết... không phải do ngài làm."

Diệp Chi cúi xuống, nhặt lên một mảnh kim loại vụn còn sót lại trong một vết chém trên thân cây. Hắn đưa lên mũi ngửi, rồi đưa cho Vân Tử Yên.

"Nhìn kỹ đi. Đây là mảnh vụn của 'Hàn Thiết'. Ở Cửu U, chúng ta dùng 'Hắc Thiết' hoặc 'Vạn Niên Băng'. Hàn Thiết là loại vật liệu đặc trưng của thợ rèn tại Thiên Sơn."

Vân Tử Yên tái mặt, nàng cầm lấy mảnh vụn, tay run bần bật. Nàng hiểu ý hắn. Những kẻ tự xưng là Chính đạo đã giết hại chính dân chúng của mình, sau đó ngụy tạo hiện trường để đổ tội cho Cửu U, tạo ra sự phẫn nộ trong dân chúng để hợp thức hóa chiến tranh.

"Bọn họ... sao có thể tàn nhẫn đến thế?" Nàng ngã quỵ xuống đất.

Lạc Diệp Chi nhìn nàng, lần đầu tiên hắn không dùng giọng điệu mỉa mai của một Ma chủ. Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, nhìn về phía những ngôi mộ đất mới đắp.

"Thế giới này không có trắng đen tuyệt đối, Tử Yên. Chỉ có những kẻ cầm quyền và những quân cờ. Khi mục đích đủ lớn, mạng sống của vài trăm người dân chỉ là một con số trên bàn tính của họ."

Hắn vươn tay, dùng vạt áo của mình lau đi vệt máu và bùn đất trên đôi tay nàng. Hành động này vô cùng tự nhiên, không mang theo chút dục vọng nào, chỉ có một sự đồng cảm chân thành giữa hai linh hồn đang lạc lối giữa cuộc chiến này.

"Đừng khóc. Khóc lóc không cứu được họ. Chỉ có sự thật mới có thể trả lại công bằng."

Vân Tử Yên ngước lên nhìn hắn. Giữa khung cảnh tang thương này, gương mặt bình phàm của Diệp Chi lại trở nên vô cùng vững chãi. Nàng chợt nhận ra, vị "Ma chủ" bị cả thế gian phỉ nhổ này lại đang là người duy nhất đứng ra vạch trần tội ác cho những người dân thường.

"Ngài định làm gì?" Nàng hỏi.

Diệp Chi đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên sắc sảo: "Ta muốn bắt kẻ trực tiếp ra tay. Hắn chưa đi xa đâu. Hắn vẫn còn ở quanh đây để chờ đợi 'đoàn quân Chính đạo' đến cứu viện và diễn màn kịch anh hùng."

Hắn quay sang Huyết Vô Nhai đang đứng canh gác đằng xa: "Lão già, chuẩn bị sẵn lồng sắt. Hôm nay chúng ta không đi săn thú, chúng ta đi săn 'người tốt'."

Lạc Diệp Chi bước đi, bóng lưng hắn hòa vào sương chiều của làng Thanh Hà. Hắn biết, một khi ra tay cứu ngôi làng này, hắn sẽ chính thức công khai đối đầu với âm mưu của Liên Minh Tiên Môn. Nhưng nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của Vân Tử Yên, hắn biết mình không thể lùi bước.

[Chúc mừng ký chủ kích hoạt nhiệm vụ chuỗi: 'Minh Oan'. Điểm phản diện sẽ được chuyển đổi thành 'Điểm Uy Danh Thiên Hạ'.]

Ván cờ giang hồ này, Lạc Diệp Chi quyết định không chỉ ngồi trong bóng tối điều khiển nữa, mà hắn sẽ đích thân cầm quân, đánh một trận khiến cả Chính đạo phải câm lặng.