Bóng tối trong tẩm điện của Tông chủ đặc quánh như mực tàu. Sau khi Vân Tử Yên rời đi, Lạc Diệp Chi không thắp đèn, hắn cứ thế ngồi im lìm trên chiếc ghế bành bọc da thú, để mặc hơi lạnh của đêm đen bủa vây.
Hệ thống trong đầu hắn vẫn không ngừng nhảy số: [Độ thiện cảm của Vân Tử Yên: 45% (Chuyển biến từ Hận thù sang Trân trọng/Tò mò).] [Độ trung thành của Tứ Đại Hộ Pháp: Biến động mạnh. Hắc Lão Quỷ đang bí mật gặp gỡ Mị Sát Cô Cô.]
Diệp Chi đưa tay xoa nhẹ thái dương. Hắn biết, màn kịch "tha mạng cho Thánh nữ" và "phế bỏ Lâm Nhất Kiếm" tuy mang lại uy danh lớn cho hắn ở bên ngoài, nhưng lại gieo xuống mầm mống nghi kỵ ngay trong lòng Cửu U. Những ma đầu dưới trướng hắn bắt đầu tự hỏi: Vị Tông chủ này thực sự muốn thống trị thiên hạ, hay đang âm thầm bắt tay với phe Chính đạo?
"Hệ thống, nếu bọn chúng làm phản đồng loạt, ta có bao nhiêu phần trăm sống sót?"
[Trả lời: Nếu không dùng điểm để mua đạo cụ tự bạo, tỷ lệ sống là 0%. Tuy nhiên, nếu ký chủ diễn xuất thành công màn 'Cố tình lộ sơ hở', có thể thanh lọc được những kẻ bất trung.]
"Lại diễn sao?" Diệp Chi cười khổ. "Ta cảm thấy mình không giống Tông chủ, mà giống một con rối đang cố gắng điều khiển những sợi dây đang siết chặt lấy cổ mình."
Sáng hôm sau, một tin tức gây chấn động nổ ra trong nội bộ Cửu U: Tông chủ vì thi triển "Nhất Kiếm Định Giang Sơn" để trấn áp Lâm Nhất Kiếm nên đã bị phản phệ, hiện đang lâm vào tình trạng hôn mê sâu, linh lực rối loạn.
Tin đồn này như một mồi lửa ném vào đống rơm khô.
Tại mật thất của Hắc Lão Quỷ, không khí sặc sụa mùi lưu huỳnh và dược liệu thối rữa. Mị Sát Cô Cô lười biếng tựa lưng vào cột đá, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười thâm hiểm: "Hắc lão quỷ, ngươi thấy sao? Lão Ma chủ qua đời chưa lâu, tên tiểu tử này đã vội vàng thể hiện thực lực vượt cấp. 'Nhất Kiếm Định Giang Sơn' ư? Thứ công pháp đó đến lão Ma chủ còn không luyện thành, hắn làm sao có thể vô sự?"
Hắc Lão Quỷ vuốt chòm râu dê, đôi mắt vẩn đục lóe lên tia sáng tham lam: "Nếu hắn thực sự bị thương, đây chính là cơ hội để chúng ta đoạt lấy 'Cửu U Lệnh'. Có nó, chúng ta có thể mở được kho tàng bí mật của tổ sư."
"Nhưng còn Huyết Vô Nhai và Thanh Kiếm Tiên?" Mị Sát hỏi.
"Huyết Vô Nhai là kẻ hữu dũng vô mưu, chỉ cần thấy Tông chủ yếu thế, lão ta sẽ là kẻ đầu tiên quay lưng. Còn Thanh Kiếm Tiên..." Hắc Lão Quỷ im lặng một chút, "Kẻ đó quá bí ẩn, chúng ta không cần kéo lão ta vào, chỉ cần lão ta đứng trung lập là đủ."
Ba ngày sau, tại tẩm điện của Lạc Diệp Chi.
Cửa điện đóng kín, mùi hương trầm nồng nặc lan tỏa để che giấu đi mùi "máu" (thực chất là nước ép quả chín màu đỏ mà Diệp Chi bôi lên môi). Hắn nằm trên giường ngọc, hơi thở yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt.
Huyết Vô Nhai, Mị Sát Cô Cô và Hắc Lão Quỷ cùng lúc tiến vào. Không còn vẻ quỳ rạp kính cẩn như mọi khi, bước chân của họ lần này nặng nề và mang theo sự ngang ngược.
"Tông chủ, thuộc hạ mang linh dược đến hiến tặng." Hắc Lão Quỷ cất giọng, nhưng không hề hành lễ. Lão tiến lại gần giường, bàn tay khô héo định vươn ra chạm vào cổ tay Lạc Diệp Chi để thăm dò tu vi.
Đúng lúc bàn tay lão chỉ còn cách một tấc, đôi mắt của Lạc Diệp Chi đột ngột mở ra.
Không có linh lực bạo phát, không có chiêu thức rực rỡ. Chỉ có một đôi mắt đen thẳm, tĩnh lặng đến mức khiến người ta cảm thấy mình đang nhìn vào vực sâu vô tận.
"Hắc Hộ Pháp, ngươi muốn thử xem... ta có thực sự bị thương không sao?"
Giọng nói của Diệp Chi rất nhẹ, nhưng nó như một mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ của cả ba người. Hắn từ từ ngồi dậy, cử động chậm rãi nhưng đầy uy nghi.
Hắc Lão Quỷ giật bắn người lùi lại, lắp bắp: "Tông chủ... ngài... ngài tỉnh rồi?"
Lạc Diệp Chi không trả lời. Hắn đứng dậy, bước chân trần trên sàn đá lạnh giá. Hắn đi thẳng đến trước mặt Mị Sát Cô Cô, ánh mắt dừng lại ở chiếc trâm cài tóc trên đầu nàng ta — thứ mà nàng định dùng làm vũ khí ám sát.
"Mị Sát, chiếc trâm này rất đẹp. Nhưng nó quá sắc, dễ làm đau người khác... và cũng dễ làm đau chính mình."
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng rút chiếc trâm ra. Mị Sát hoàn toàn bất động, không phải nàng không muốn tránh, mà là vì kỹ năng 'Chân Long Áp Chế' lúc này đang hoạt động ở mức tối đa, khiến toàn thân nàng tê liệt vì sợ hãi.
Hắn cầm chiếc trâm, đột ngột đâm mạnh xuống chiếc bàn gỗ cạnh đó. Chiếc trâm ngập sâu vào gỗ cứng, rung lên bần bật.
"Ta cho các ngươi mười hơi thở để giải thích," Lạc Diệp Chi quay lưng về phía họ, tay chắp sau lưng, bóng lưng cao lớn và cô độc đổ dài dưới ánh đèn dầu leo lét. "Tại sao không có lệnh của ta, các ngươi lại tự ý tiến vào tẩm điện?"
Áp lực kinh người khiến Huyết Vô Nhai — kẻ đứng ngoài nãy giờ — cũng phải quỳ sụp xuống. Lão nhận ra mình đã sai lầm. Vị Tông chủ này dù có bị thương, thì cái "uy" của hắn vẫn đủ để nghiền nát tâm trí bọn họ.
"Tông chủ bớt giận! Thuộc hạ lo lắng cho ngài nên mới nhất thời hồ đồ!" Huyết Vô Nhai lớn tiếng hô.
Hắc Lão Quỷ và Mị Sát cũng vội vàng quỳ xuống theo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Lạc Diệp Chi thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ thất vọng: "Ta đã nói rồi, ta không cần những kẻ hèn nhát lo sợ Chính đạo, và ta lại càng không cần những kẻ 'trung thành' chỉ khi ta mạnh mẽ. Lui ra hết đi. Đừng để ta phải dùng đến 'bản danh sách' của cha ta."
Khi ba vị hộ pháp lục tục rút lui trong sự nhục nhã và sợ hãi, Thanh Kiếm Tiên lúc này mới từ trong bóng tối của rèm cửa bước ra. Lão nhìn Lạc Diệp Chi bằng ánh mắt trầm tư.
"Tông chủ, ngài thực sự không bị thương?" Thanh Kiếm Tiên hỏi, giọng nói đầy sự kính nể nhưng cũng mang ý dò xét.
Lạc Diệp Chi nhìn vị hộ pháp cuối cùng này, người duy nhất không tham gia vào màn kịch vừa rồi. Hắn khẽ mỉm cười — một nụ cười thật sự hiếm hoi.
"Kiếm Tiên, vết thương trên người dễ lành, nhưng vết nứt trong lòng người thì khó hàn gắn. Ta không bị thương bởi Lâm Nhất Kiếm, nhưng ta bị thương bởi sự phản bội của chính những người dưới trướng mình."
Hắn ngồi lại xuống ghế, vẻ mệt mỏi lại hiện lên: "Hôm nay ngươi không ra tay, ta nợ ngươi một ân tình. Lui ra đi."
Thanh Kiếm Tiên im lặng cúi đầu, rồi biến mất như một làn khói.
Trong điện chỉ còn lại một mình Diệp Chi. Hắn đưa tay lau vệt "máu" giả trên môi, nhìn vào gương đồng.
"Hệ thống, độ trung thành của họ thế nào rồi?"
[Thông báo: Thanh Kiếm Tiên: 90%. Huyết Vô Nhai: 75%. Mị Sát và Hắc Lão Quỷ: 60% (Sợ hãi chiếm đa số). Ký chủ đã vượt qua cuộc thanh lọc nội bộ lần thứ nhất.]
"Chưa đâu," Diệp Chi nhìn ra ngoài trời đêm, nơi những đám mây đen đang kéo về che khuất ánh trăng. "Đây mới chỉ là sự bắt đầu. Khi bọn chúng nhận ra ta thực sự không có tu vi... vở kịch này mới là lúc thảm khốc nhất."
Hắn cầm lấy một cuộn giấy trắng, bắt đầu viết mật lệnh tiếp theo. Quân cờ Vân Tử Yên đã bắt đầu hoạt động ở Thiên Sơn, và hắn cần phải chuẩn bị một món quà bất ngờ cho Liên Minh Tiên Môn trong đại hội sắp tới.