Ẩn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô Địch

Chương 9: Tâm Tư Lay Động

1,307 từ · ~7 phút đọc

Thị trấn dưới chân núi sau trận càn quét của kiếm ý vẫn còn vương lại hơi lạnh thấu xương. Lâm Nhất Kiếm, thiên tài kiêu ngạo nhất của Chính đạo, giờ đây như một cái xác không hồn ngồi thẫn thờ giữa đống đổ nát. Thanh kiếm gãy của hắn nằm đó, phản chiếu sự sụp đổ của một niềm tin sắt đá.

Ở một góc khuất trong con hẻm nhỏ, Lạc Diệp Chi tựa lưng vào bức tường rêu phong, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Chiếc quạt giấy trên tay hắn đã nát bấy, chỉ còn lại vài nan tre trơ trọi.

[Cảnh báo: Tinh lực ký chủ xuống mức báo động (5%). Kỹ năng 'Thần Thái Uy Nghiêm' tạm thời bị vô hiệu hóa trong 30 phút. Đề nghị ký chủ tìm nơi an toàn.]

"Hệ thống... ngươi muốn giết ta sao?" Diệp Chi thầm rủa trong đầu. "Cái thứ 'Nhất Kiếm Định Giang Sơn' đó là thuốc nổ hay là thuốc độc vậy? Ta cảm giác như vừa bị một đàn voi giẫm qua."

Hắn run rẩy lấy ra một bình nước nhỏ, uống một ngụm lớn để ổn định nhịp tim. Ngay lúc này, tiếng bước chân nặng nề của Huyết Vô Nhai vang lên phía đầu hẻm. Lạc Diệp Chi giật mình, lập tức đứng thẳng người, thu lại vẻ mệt mỏi, gương mặt lại trở về trạng thái lãnh đạm như băng tuyết ngàn năm. Hắn biết, nếu để Huyết Vô Nhai thấy mình trong bộ dạng này, vương triều hắn vừa xây dựng sẽ sụp đổ ngay tức khắc.

"Tông chủ, gã tiểu tử của Thiên Sơn đã bị phế bỏ đạo tâm. Hắn đang lảm nhảm về việc đi tìm 'Đạo' của mình." Huyết Vô Nhai bước tới, ánh mắt nhìn Lạc Diệp Chi đầy vẻ sùng bái xen lẫn sợ hãi. "Ngài thật sự quá nhân từ khi tha mạng cho hắn. Nếu là thuộc hạ, đã sớm biến hắn thành phân bón cho cây rồi."

Lạc Diệp Chi chậm rãi bước ra khỏi hẻm, tay áo phất nhẹ, giọng nói nhàn nhạt: "Giết một kẻ mạnh về thể xác nhưng yếu về tinh thần là việc của kẻ đồ tể. Ta muốn hắn sống, để hắn trở thành một cái gương phản chiếu sự bất lực của Thiên Sơn. Vô Nhai, ngươi vẫn chưa hiểu, sự tra tấn kinh khủng nhất không phải là cái chết, mà là sự hoài nghi chính bản thân mình."

Huyết Vô Nhai rùng mình, cúi đầu: "Tông chủ anh minh, thuộc hạ tự thẹn không bằng."

Hai ngày sau, tin tức về việc Lâm Nhất Kiếm bị Ma chủ đánh bại chỉ bằng một chiếc quạt giấy đã làm chấn động toàn bộ giới tu chân. Các tông môn vốn đang hăng hái đòi "diệt ma" bỗng chốc trở nên im lặng lạ thường. Những vị trưởng lão trước nay mạnh miệng nhất giờ đây lại viện cớ "đang bế quan" để tránh phải ra trận.

Tại Cửu U Thiên Điện, Lạc Diệp Chi đang ngồi trong tẩm điện, trước mặt hắn là Vân Tử Yên — người vừa bí mật dùng mật đạo để quay lại đây.

Lần này, nàng không bị xích, không bị giam cầm. Nàng đứng đó, nhìn người đàn ông đang thong thả lật xem những sổ sách thu mua dược liệu. Ánh mắt nàng vô cùng phức tạp. Nàng đã thấy Lâm Nhất Kiếm trở về tông môn trong bộ dạng điên dại, nàng cũng đã thấy sự thối nát của các trưởng lão khi họ bắt đầu tranh giành số linh thạch vừa quyên góp được.

"Tại sao ngươi lại làm vậy?" Vân Tử Yên khàn giọng hỏi.

Lạc Diệp Chi không ngẩng đầu: "Làm gì?"

"Ngươi phế đi Lâm Nhất Kiếm, nhưng lại tha cho hắn. Ngươi thu mua hết dược liệu, nhưng lại không tăng giá ép người. Ngươi... ngươi rốt cuộc muốn gì ở thế gian này?"

Lạc Diệp Chi đặt cuốn sổ xuống, chậm rãi đứng dậy tiến về phía nàng. Mỗi bước đi của hắn khiến trái tim Vân Tử Yên đập nhanh hơn một nhịp. Hắn dừng lại khi chỉ cách nàng một gang tay, hương trầm nhàn nhạt từ người hắn vây lấy nàng.

"Tử Yên, ngươi nghĩ ta là kẻ ác?" Hắn hỏi, giọng nói thấp trầm như rót mật vào tai.

"Ngươi là Ma chủ..." Nàng yếu ớt đáp.

"Ma hay Chính, chẳng qua chỉ là một cái nhãn dán." Diệp Chi vươn tay, nhẹ nhàng vén một lọn tóc mai sau vành tai nàng. Lần này, hắn không dùng kỹ năng hệ thống, mà là cảm xúc thật sự của một kẻ cô độc giữa một bầy sói. "Ngươi tận mắt thấy sư thúc ngươi hạ độc mình, thấy đồng môn chia chác máu xương của đệ tử. Vậy ai mới là Ma? Ta chỉ là một kẻ đang cố gắng dọn dẹp bãi chiến trường mà các ngươi để lại mà thôi."

Vân Tử Yên sững sờ. Đôi mắt nàng nhìn sâu vào mắt hắn, không thấy sát khí, không thấy dục vọng, chỉ thấy một vùng trời u buồn và gánh nặng ngàn cân. Trái tim nàng vốn dĩ kiên định như kiếm, nay bỗng chốc lay động mãnh liệt.

Nàng chợt nhận ra, vị Ma chủ này dường như đang gánh vác một điều gì đó vĩ đại hơn nhiều so với việc thống trị.

"Ngươi... ngươi đang rất mệt mỏi, đúng không?" Nàng thốt lên một câu hỏi mà chính nàng cũng không ngờ tới.

Bàn tay của Lạc Diệp Chi khựng lại giữa không trung. Hắn nhìn nàng, trong giây lát, mặt nạ "Ma chủ" như nứt ra một kẽ hở. Hắn là một kẻ xuyên không, không bạn bè, không người thân, mỗi ngày đều phải diễn kịch để giữ lấy mạng sống. Sự quan tâm đột ngột của một "kẻ thù" khiến hắn có chút xao lòng.

[Cảnh báo: Cảm xúc ký chủ không ổn định. Độ lạnh lùng giảm 20%. Đề nghị lấy lại uy nghiêm.]

Lạc Diệp Chi lập tức thu tay lại, quay lưng đi, giọng nói trở nên lạnh lẽo như cũ: "Mệt mỏi là đặc quyền của kẻ yếu. Ta là chủ của Cửu U, ta không có quyền đó."

Hắn ném cho nàng một miếng ngọc giản: "Bên trong là danh sách những kẻ trong Thiên Sơn đang âm thầm liên lạc với Ma giáo của ta. Hãy xử lý bọn chúng theo cách của ngươi. Ta không cần những kẻ phản bội, dù chúng có thuộc phe nào đi nữa."

Vân Tử Yên cầm lấy ngọc giản, nhìn bóng lưng cô độc của hắn, lòng nàng dâng lên một cảm xúc khó tả — không phải là thù hận, cũng không hẳn là tình yêu, mà là một sự đồng cảm sâu sắc.

"Lạc Diệp Chi," nàng gọi tên hắn lần đầu tiên. "Nếu một ngày cả thế gian quay lưng với ngươi, ít nhất... ta sẽ không cầm kiếm hướng về phía ngươi."

Nói xong, nàng biến mất vào bóng tối của mật đạo.

Lạc Diệp Chi đứng lặng yên rất lâu. Hắn nhìn bàn tay mình, cảm giác mềm mại từ lọn tóc của nàng vẫn còn vương lại. Một nụ cười khổ hiện trên môi hắn.

"Hệ thống, nếu ta bị Thánh nữ cảm hóa, ta có bị trừ điểm không?"

[Trả lời: Nếu ký chủ khiến Thánh nữ phản bội Chính đạo và gia nhập Ma giáo, điểm phản diện sẽ tăng 10.000 điểm. Ký chủ đang đi đúng hướng.]

"Đúng hướng sao?" Diệp Chi thở dài, ngã người ra ghế. "Ta chỉ thấy lòng mình càng thêm nặng nề."

Ván cờ này, dường như người bị nhập cục sâu nhất, lại chính là bản thân hắn. Những quân cờ đang bắt đầu có cảm xúc, và đó là điều mà một kịch sĩ không bao giờ mong muốn nhất.