Tuyết trên đỉnh Thiên Sơn trắng xóa, tinh khiết đối lập hoàn toàn với sự u ám của Cửu U. Thế nhưng, trong lòng Vân Tử Yên lúc này, màu trắng ấy lại mang đến cảm giác lạnh lẽo đến rợn người.
Nàng đứng trước cổng vòm bằng đá cẩm thạch của tông môn, bộ chiến y bạc đã rách rưới, hơi thở hổn hển. Sau lưng nàng, mười hai đệ tử tinh anh chỉ còn lại phân nửa, ai nấy đều mang thương tích đầy mình. Đây là kết quả của một màn "kịch" mà nàng buộc phải diễn để che mắt thiên hạ, sau khi rời khỏi Huyết Phong Cốc.
"Thánh nữ trở về! Mau mở cổng!" tiếng hô vang lên phá tan sự tĩnh lặng của vách núi.
Vân Tử Yên bước vào đại điện Thiên Sơn dưới những ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa dò xét. Trên cao kia, vị sư thúc Vân Hà chân nhân — kẻ đã hạ độc vào bao kiếm của nàng — đang ngồi đó với vẻ mặt lo lắng giả tạo tột độ.
"Tử Yên! Đứa nhỏ tội nghiệp, con đã thoát khỏi tay ma đầu Lạc Diệp Chi sao?" Vân Hà chân nhân vội vã bước xuống, định nắm lấy tay nàng.
Vân Tử Yên khéo léo lùi lại một bước, hành lễ theo đúng quy củ, đôi mắt nàng rũ xuống để che giấu ngọn lửa hận thù: "Bẩm sư thúc, đồ nhi vô năng, khiến các sư đệ thương vong. Lạc Diệp Chi... hắn không phải là người. Hắn chỉ dùng một ánh mắt đã khiến kiếm trận của chúng con tan rã."
"Hắn thật sự mạnh đến thế sao?" Một giọng nói thanh lãnh, sắc lẹm như kiếm khí vang lên từ góc điện.
Vân Tử Yên ngẩng đầu. Đó là Lâm Nhất Kiếm — thiên tài đứng đầu thế hệ trẻ của Chính đạo, kẻ luôn coi việc diệt ma là lẽ sống. Hắn đứng đó, thanh trường kiếm sau lưng không ngừng phát ra tiếng reo rắt chiến ý.
"Hắn không chỉ mạnh về tu vi," Vân Tử Yên nhớ lại bóng lưng cô độc và thâm trầm của Lạc Diệp Chi, nàng nói theo đúng kịch bản đã chuẩn bị: "Mà tâm kế của hắn sâu như vực thẳm. Hắn thả ta về là để gửi một thông điệp: Thiên hạ này, sớm muộn gì cũng mang họ Lạc."
Vân Hà chân nhân nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia nham hiểm. Lão quay sang phía các vị trưởng lão khác: "Các vị thấy chưa? Ma đầu đã tuyên chiến. Chúng ta không thể ngồi chờ chết. Ta đề nghị liên minh các tông môn, gom góp tài nguyên linh thạch để đúc thành 'Trấn Ma Kiếm', một trận chiến định giang sơn!"
Vân Tử Yên đứng đó, nhìn sư thúc của mình bắt đầu màn kịch lừa gạt tài nguyên của các tông môn nhỏ để bù đắp vào phần linh mạch bị rút cạn, lòng nàng lạnh ngắt. Đúng như Lạc Diệp Chi đã nói, Chính đạo mà nàng tôn thờ đang thối nát từ bên trong.
Cùng lúc đó, tại một thị trấn nhỏ nằm dưới chân núi Cửu U.
Lạc Diệp Chi lúc này không mặc bào đen Ma chủ, mà khoác lên mình bộ đồ của một thương nhân giàu có, tay cầm quạt giấy, dáng vẻ phong lưu. Hắn đang cùng Huyết Vô Nhai — người lúc này đã cải trang thành một gã hộ vệ bặm trợn — đi dạo trong chợ dược liệu.
"Tông chủ, thuộc hạ vẫn không hiểu," Huyết Vô Nhai hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Ngài bảo chúng ta bỏ ra hàng vạn linh thạch để thu mua 'Cỏ Linh Chỉ' cấp thấp. Loại cỏ này ngoài việc cầm máu ra thì chẳng có tác dụng gì cho việc tu luyện đại đạo cả."
Lạc Diệp Chi khẽ gõ quạt vào lòng bàn tay, mắt nhìn về phía những quầy hàng đang bị đệ tử Ma giáo (trong lốt thương nhân) quét sạch: "Vô Nhai, ngươi nhìn thấy cỏ, nhưng ta nhìn thấy mạng sống. Vân Hà chân nhân đang kêu gọi đúc Trấn Ma Kiếm, hàng vạn tu sĩ sẽ tập hợp. Mà nơi nào có chiến tranh, nơi đó cần dược liệu cầm máu. Khi Thiên Sơn cần đến loại cỏ này nhất, bọn họ sẽ nhận ra rằng... toàn bộ nguồn cung đã nằm trong tay chúng ta."
Huyết Vô Nhai rùng mình. Vị Tông chủ này không cần dùng kiếm, nhưng mỗi bước đi đều đang bóp nghẹt yết hầu của đối phương.
[Thông báo: Ký chủ đã thu mua 80% trữ lượng Cỏ Linh Chỉ của khu vực phía Đông. Điểm phản diện +2000. Kỹ năng mới: 'Kim Tiền Nhãn' (Nhìn thấu giá trị thực và luồng vận chuyển tài sản).]
Đột ngột, Lạc Diệp Chi dừng bước. Qua kỹ năng mới, hắn thấy một luồng kiếm khí cực mạnh đang tiến về phía thị trấn với tốc độ kinh người.
"Vô Nhai, có khách không mời mà đến."
Chỉ trong chớp mắt, một bóng người mặc thanh y đáp xuống giữa phố chợ. Lâm Nhất Kiếm. Hắn không đi cùng đại quân, mà một mình xách kiếm tìm đến đây vì không tin vào lời kể của Vân Tử Yên. Hắn muốn tận mắt chứng kiến "Ma chủ" mạnh đến mức nào.
"Ai là Lạc Diệp Chi?" Lâm Nhất Kiếm gầm lên, kiếm ý tỏa ra khiến các sạp hàng xung quanh vỡ vụn.
Dân chúng và các tu sĩ thấp kém sợ hãi chạy tán loạn. Giữa đám đông hỗn loạn, Lạc Diệp Chi vẫn đứng đó, thản nhiên cụp quạt lại. Hắn biết mình không thể trốn. Nếu hắn chạy, hình tượng vô địch sẽ sụp đổ, và Cửu U sẽ bị tấn công ngay lập tức.
"Huyết Hộ Pháp, đứng yên đó. Để ta." Lạc Diệp Chi thì thầm.
Hắn bước ra phía trước, tay vẫn cầm chiếc quạt giấy, vẻ mặt không chút gợn sóng. Hắn dùng 1500 điểm hệ thống cuối cùng để kích hoạt đạo cụ: [Pháp bảo tiêu hao: Nhất Kiếm Định Giang Sơn (Chỉ mang tính chất thị giác, tạo ra một chiêu thức mang uy áp của bậc Đế quân nhưng không có sát thương thực sự).]
Lâm Nhất Kiếm nhìn thấy Lạc Diệp Chi, đồng tử co rút lại. Hắn cảm thấy trước mặt mình không phải là một con người, mà là một thanh kiếm khổng lồ đang chống đỡ cả bầu trời.
"Ngươi là Ma chủ?" Lâm Nhất Kiếm nghiến răng, trường kiếm trong tay rung lên bần bật vì phấn khích lẫn sợ hãi. "Tiếp ta một kiếm!"
Hắn dồn toàn bộ linh lực vào một chiêu 'Vân Hải Thôn Thiên', kiếm khí hóa thành một con rồng trắng khổng lồ lao về phía Lạc Diệp Chi.
Lạc Diệp Chi không tránh, không né. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung chiếc quạt giấy ra, miệng khẽ thốt lên một chữ:
"Tán."
Một luồng sáng vàng rực rỡ, mang theo hơi thở cổ xưa, trang nghiêm và vĩ đại đột ngột bùng nổ từ chiếc quạt. Luồng sáng này không hề công kích Lâm Nhất Kiếm, mà nó bao phủ lấy con rồng kiếm khí, khiến nó tan biến như sương mù gặp ánh mặt trời. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, chỉ có một sự im lặng tuyệt đối.
Lâm Nhất Kiếm đứng sững tại chỗ, thanh kiếm trong tay "keng" một tiếng gãy làm đôi. Hắn quỳ sụp xuống, miệng hộc máu, không phải vì bị thương, mà vì đạo tâm bị chấn động mạnh.
"Nhất kiếm... định giang sơn..." Lâm Nhất Kiếm lẩm bẩm, đôi mắt thất thần. "Ngươi thậm chí còn không dùng đến kiếm..."
Lạc Diệp Chi lạnh nhạt thu quạt, bước qua người Lâm Nhất Kiếm như thể hắn chưa từng tồn tại. Hắn buông lại một câu nói khiến Lâm Nhất Kiếm cả đời không quên:
"Kiếm của ngươi có hình, nhưng tâm của ngươi không có đạo. Quay về Thiên Sơn mà luyện lại từ đầu đi."
Khi bóng dáng Lạc Diệp Chi biến mất ở cuối phố, Huyết Vô Nhai đứng đằng sau vẫn còn bàng hoàng. Lão không hiểu vì sao Tông chủ lại có thể hóa giải chiêu thức của thiên tài Kim Đan một cách nhẹ nhàng như vậy.
Trong khi đó, Lạc Diệp Chi đang điên cuồng gào thét trong lòng: "Hệ thống! Mau! Mau tìm chỗ nào không có người! Chân ta... chân ta thực sự gãy đến nơi rồi! Cái đạo cụ đó hút sạch tinh lực của ta rồi!"
Trận chiến "Nhất Kiếm Định Giang Sơn" này, trong mắt thế gian là màn thị uy vô địch của Ma chủ, nhưng trong mắt Lạc Diệp Chi, đó là một màn đánh cược mạng sống lần thứ n của hắn.