MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủẨn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô ĐịchChương 7: Mật Lệnh Của Ma Chủ

Ẩn Thế Tông Môn: Diễn Vai Phản Diện Đến Vô Địch

Chương 7: Mật Lệnh Của Ma Chủ

1,389 từ · ~7 phút đọc

Sau khi Vân Tử Yên rời đi, không khí tại Cửu U Thiên Điện không những không dịu lại mà còn trở nên căng thẳng hơn. Việc Tông chủ hai lần tha mạng cho Thánh nữ, lại còn đích thân xuống Hắc Ám Giam Ngục để "giải quyết" Hắc Lão Quỷ đã khiến các đệ tử cấp cao bắt đầu xì xào. Những kẻ sùng bái sức mạnh bạo liệt đang chờ đợi một câu trả lời thỏa đáng, còn những kẻ đa nghi thì đang cố gắng nhìn thấu bàn cờ mà Lạc Diệp Chi đang bày ra.

Lạc Diệp Chi đứng trên ban công điện Cửu U, nhìn xuống dải sương mù che phủ lối vào mật đạo. Hắn biết, lòng tin của lũ ma đầu này mỏng manh như cánh ve, chỉ cần một sơ hở, chúng sẽ nuốt chửng hắn.

[Thông báo: Độ uy nghiêm bị thách thức. Một sứ giả của Chính đạo – đại diện cho 'Liên Minh Tiên Môn' đang tiến vào lãnh thổ với danh nghĩa 'Hỏi tội'.] [Nhiệm vụ: Tiếp đón sứ giả. Yêu cầu: Không được nhượng bộ, phải khiến đối phương kinh sợ mà lui. Phần thưởng: 4000 điểm phản diện.]

Lạc Diệp Chi khẽ nhếch môi. Lại là diễn. Nhưng lần này không phải diễn cho người nhà xem, mà là diễn cho cả thiên hạ xem.

Hắn quay vào trong, gọi Huyết Vô Nhai và Mị Sát Cô Cô tới.

"Tông chủ, gã già lụ khụ từ Thanh Vân Tông đang ở ngoài cửa quan, tự xưng là mang theo chiếu thư của Liên Minh Tiên Môn, yêu cầu ngài giao ra Thánh nữ và giải trình về việc kích hoạt U Minh Đại Trận." Huyết Vô Nhai hừ lạnh, sát khí đỏ rực cuộn xoắn quanh người. "Để thuộc hạ đi chém đầu lão ta, treo lên cổng thành làm cảnh cáo."

Lạc Diệp Chi ngồi xuống long tọa, thong thả gõ ngón tay lên thành ghế bằng xương. Mỗi tiếng "cộc, cộc" đều như nện vào tim gan người đối diện.

"Giết lão ta? Quá tầm thường." Diệp Chi nhạt nhẽo nói. "Huyết Hộ Pháp, ngươi bao nhiêu năm qua vẫn chỉ thích dùng kiếm để giải quyết vấn đề. Ngươi không thấy rằng, để một kẻ Chính đạo phải quỳ xuống xé nát chiếu thư của chính mình, mới là sự sỉ nhục lớn nhất sao?"

Mị Sát Cô Cô nghe vậy, đôi mắt phượng sáng lên: "Tông chủ định dùng ảo thuật?"

"Không. Ta dùng sự thật." Lạc Diệp Chi đứng dậy. "Cho lão ta vào. Nhưng không phải vào điện, mà dẫn lão ta đi qua 'Vạn Quỷ Lộ'."

Sứ giả của Chính đạo là một đạo sĩ trung niên tên là Trường Phong. Lão bước đi trên con đường dẫn vào điện Cửu U với vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng thực chất trong lòng đang run rẩy. Xung quanh lão, hàng ngàn đệ tử Ma giáo đứng bất động như những pho tượng, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn vào lão như nhìn một miếng thịt béo bở.

Khi bước vào đại điện, Trường Phong thấy Lạc Diệp Chi đang ngồi đó, nhưng xung quanh không hề có lính canh. Chỉ có một mình hắn, đơn độc giữa không gian rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Lạc Tông chủ! Ngươi tự ý mở đại trận, giam giữ Thánh nữ Thiên Sơn, đã vi phạm thỏa ước ngàn năm giữa hai phe..." Trường Phong dõng dạc nói, tay giơ cao tờ chiếu thư lấp lánh linh quang.

"Thỏa ước?" Lạc Diệp Chi cắt ngang, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng. "Thỏa ước đó do kẻ mạnh viết ra. Và hiện tại, kẻ mạnh nhất đang ngồi ở đây."

Trường Phong định cãi lại, nhưng đột nhiên, Lạc Diệp Chi phất tay một cái. Một màn ảnh bằng linh khí hiện ra giữa không trung. Trong đó là hình ảnh Vân Hà chân nhân của Thiên Sơn Kiếm Phái đang bí mật gặp gỡ một kẻ bịt mặt, bàn bạc về việc chia chác linh thạch sau khi Vân Tử Yên "mất tích".

Sắc mặt Trường Phong đại biến: "Cái này... cái này là giả mạo!"

"Giả mạo?" Lạc Diệp Chi đứng dậy, từng bước tiến về phía lão. Áp lực từ kỹ năng Chân Long Áp Chế khiến đầu gối của Trường Phong bắt đầu rệu rã. "Lão đạo sĩ, ngươi có biết tại sao Liên Minh Tiên Môn lại phái ngươi đến đây không? Vì bọn họ biết ngươi là kẻ thanh liêm nhất. Họ muốn ngươi chết ở đây, để có lý do chính đáng tấn công Cửu U, đồng thời loại bỏ một kẻ cứng đầu như ngươi trong nội bộ."

Lạc Diệp Chi đứng ngay trước mặt sứ giả, hơi cúi người, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen: "Chiếu thư trong tay ngươi, không phải là lệnh hỏi tội ta. Nó là án tử của chính ngươi. Ngươi có dám mở trang cuối cùng ra xem không?"

Trường Phong run rẩy mở trang cuối. Ở đó, ngoài những lời lẽ hùng hồn, lại có một ấn ký nổ tung được cài cắm tinh vi — một khi rời khỏi tay người cầm, nó sẽ tự bạo, giết chết sứ giả và phá hủy một phần kiến trúc Cửu U để vu oan cho Ma giáo.

Mồ hôi lạnh của Trường Phong chảy ròng ròng. Lão là người hiểu về trận pháp, lão nhận ra cái ấn ký độc địa đó.

"Bọn họ... bọn họ thật sự muốn ta chết?"

"Chính đạo của các ngươi, luôn thích bọc sự thối nát trong lớp vỏ hào nhoáng." Lạc Diệp Chi xoay người đi về phía long tọa, tà áo đen bay phấp phới. "Về đi. Nói với bọn họ, Cửu U không quan tâm đến thỏa ước. Nếu muốn chiến, ta sẽ cho bọn họ thấy thế nào là vạn tông tiêu điều."

Trường Phong nhìn tờ chiếu thư trên tay, rồi nhìn vị Ma chủ đang quay lưng về phía mình. Lão nghiến răng, đột ngột quỳ sụp xuống, xé nát tờ chiếu thư thành trăm mảnh.

"Đa tạ Ma chủ chỉ điểm. Trường Phong ta tuy tu vi thấp kém, nhưng không phải kẻ ngu để người ta lợi dụng. Từ nay về sau, Thanh Vân Tông chúng ta xin rút khỏi Liên Minh, đóng cửa núi, không tham dự chuyện Chính - Ma!"

Lão sứ giả lảo đảo rời khỏi điện, như một kẻ vừa từ cõi chết trở về.

Huyết Vô Nhai và Mị Sát từ trong bóng tối bước ra, nhìn Lạc Diệp Chi với sự kinh hãi tột độ.

"Tông chủ... ngài làm sao biết trong chiếu thư có ấn ký?" Mị Sát kinh ngạc hỏi.

Lạc Diệp Chi không trả lời. Thực chất, hắn cũng chẳng biết, hắn chỉ dùng 1000 điểm hệ thống để "Dò xét nguy hiểm" và hệ thống đã báo cho hắn biết tờ giấy đó là một quả bom nổ chậm.

Hắn hờ hững cầm lấy một mật lệnh màu đen, ném cho Huyết Vô Nhai: "Huyết Hộ Pháp, truyền lệnh xuống. Bắt đầu từ hôm nay, thu mua toàn bộ dược liệu cấp thấp trên thị trường tự do. Không được dùng vũ lực, hãy dùng tiền."

"Dùng tiền?" Huyết Vô Nhai ngơ ngác. "Chúng ta là Ma giáo mà?"

"Ma giáo cũng cần làm kinh tế." Lạc Diệp Chi lạnh lùng nói. "Khi ngươi nắm giữ mạch máu kinh tế của đối phương, ngươi không cần vung kiếm, bọn họ cũng tự khắc phải quỳ xuống. Đây chính là 'Mật Lệnh Của Ma Chủ'."

Huyết Vô Nhai nhận lệnh, lui ra với một tâm thế hoàn toàn mới. Lão nhận ra vị Tông chủ này không chỉ muốn tiêu diệt Chính đạo về thể xác, mà còn muốn bóp nghẹt họ từ gốc rễ.

Một mình trong điện, Lạc Diệp Chi thở phào một hơi, ngả lưng ra ghế.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ: 'Tiếp đón sứ giả'. Điểm phản diện +4000. Cấp độ diễn xuất tăng lên: Chuyên nghiệp.]

"Kinh tế chiến..." Lạc Diệp Chi lẩm bẩm. "Xem ra kiến thức đại học ở thế giới hiện đại lại là thứ vũ khí lợi hại nhất ở đây."

Hắn nhắm mắt lại, nhưng trong lòng vẫn không thôi lo lắng. Vân Tử Yên đã về tới Thiên Sơn, và ván cờ lớn thực sự bây giờ mới chính thức khai cục.