Tiếng gió buổi chiều lùa qua khung cửa sổ căn gác áp mái, mang theo mùi hoa sữa đầu mùa và tiếng cười giòn tan của An Nhiên.
“Lãnh Phong, anh nhìn xem! Con mèo mướp nhà dì Ba lại trèo lên cây me rồi!”
An Nhiên, với mái tóc xoăn nhẹ và đôi mắt to tròn, đang nằm sấp trên sàn gỗ, tay chống cằm hóng chuyện. Chiếc áo phông rộng rãi để lộ một bên vai trắng nõn, còn đôi chân thì đung đưa không ngừng. Cô chỉ mặc một chiếc quần short ngắn cũn cỡn, thứ mà Lãnh Phong đã cấm cô mặc ra ngoài từ năm cô mười sáu tuổi.
Nhưng đây là căn gác của anh, là vùng an toàn cô tự do làm những điều mình muốn.
Lãnh Phong đang ngồi đối diện, lưng dựa vào giá sách, nhưng mắt anh không hề hướng ra cây me. Anh đang cố gắng làm việc trên chiếc máy tính xách tay, nhưng tầm nhìn lại luôn bị hút về phía vùng an toàn đang nằm ngả ngớ kia.
“Nhiên, ngồi thẳng lên đi. Coi chừng cảm lạnh.” Giọng anh trầm và đều, cố giấu đi sự căng thẳng vô hình.
An Nhiên nhíu mày, buông một tiếng thở dài kịch tính: “Ôi dào, anh trai của em, bây giờ là mùa hè đấy. Anh lúc nào cũng lạnh lùng như Bắc Cực, không hiểu nổi. Anh là thanh niên hai mươi tuổi, sao cứ như ông cụ non ấy?”
Cô đột ngột bò dậy, hai tay chống xuống sàn, khiến chiếc áo trễ xuống thêm một chút. Lãnh Phong gần như cứng đờ. Anh vội vã đưa tay kéo gọng kính, che đi ánh mắt đang đốt cháy sau lớp tròng kính.
“Anh đang bận kiểm tra số liệu. Em muốn xem mèo thì xuống dưới nhà xem,” anh đáp, câu chữ nghe có vẻ hơi gắt gỏng hơn bình thường.
An Nhiên không hề nhận ra sự khó chịu của anh. Cô đã quá quen với thái độ này. Cô tin rằng anh chỉ là một người anh trai nghiêm khắc và khó tính, người sẽ bảo vệ cô khỏi mọi điều xấu xa trên đời.
“Thôi được rồi. Em sẽ không làm phiền ‘Tổng Giám Đốc’ của em nữa,” cô nói, dùng ngón tay cái và ngón trỏ làm dấu ngoặc kép khi nhắc đến chức danh của anh. “Nhưng em đói rồi. Anh nấu món bò bít tết em thích đi. Anh nợ em mà.”
Lãnh Phong thở ra một hơi vô thanh. Anh nợ cô, vì tuần trước anh đã lỡ lời gọi cô là ‘cục nợ’ khi cô làm đổ cà phê lên tài liệu của anh.
“Được rồi,” anh đứng dậy. Khi anh bước ngang qua, chân cô vô tình duỗi ra, cọ vào ống quần jeans của anh.
Khoảnh khắc đó, Lãnh Phong thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó là một sự đụng chạm rất đỗi ngây thơ, nhưng lại khiến anh phải cắn chặt răng để giữ lại sự bình tĩnh. Anh đứng khựng lại một giây, rồi bước vội về phía cửa.
“Anh đi nấu đây. Em ngoan ngoãn ở trên này, không được chạy lung tung.”
“Vâng, vâng, anh trai của em!” An Nhiên vẫy tay, hoàn toàn không biết rằng sau cánh cửa, Lãnh Phong đang đứng tựa vào tường, nhắm mắt lại.
Anh đưa tay day thái dương, cố gắng loại bỏ hình ảnh chiếc vai trần của cô, tiếng cười của cô, và cả sự mềm mại ấm áp của làn da cô vừa chạm vào mình.
Anh trai.
Cái danh xưng quái quỷ này đã trói buộc anh suốt mười năm. Cô đã trao cho anh quyền được bảo vệ cô, được ngủ chung nhà, được chăm sóc cô từng li từng tí—nhưng lại tuyệt đối cấm anh dục vọng cô, hay thậm chí chỉ là hôn cô.
An Nhiên không hề hay biết, mỗi lần cô vô tư nhờ anh xoa bóp vai khi cô mỏi, hay mỗi lần cô ngủ quên gục đầu vào vai anh trên xe buýt, Lãnh Phong đều phải chiến đấu với ác quỷ trong lòng mình.
Anh phải rời khỏi căn gác ngay lập tức. Nếu còn ở lại thêm một phút nào nữa, có lẽ anh sẽ không thể kiềm chế được và phá vỡ tất cả những giới hạn trong sáng mà cô đã vẽ ra.
Lãnh Phong mở cửa, bước xuống những bậc thang gỗ. Tiếng bước chân anh vang lên khô khan, dứt khoát như để át đi tiếng gọi khát khao đang âm ỉ cháy trong lồng ngực.
Anh biết, với An Nhiên, anh là người thân. Còn với anh, cô đã sớm là người phụ nữ anh muốn chiếm hữu.
Chỉ cần cô lớn hơn một chút, chỉ cần cô nhận ra một chút... anh sẽ phá vỡ vùng an toàn đó.