MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 2

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 2

834 từ · ~5 phút đọc

Mùi bít tết áp chảo và bơ thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp. Lãnh Phong điêu luyện lật miếng thịt bò, trong đầu vẫn còn vương vấn hình ảnh An Nhiên trên căn gác. Anh cố ép mình tập trung vào công việc bếp núc, vốn là một trong những cách anh tự trừng phạt và giữ khoảng cách với cô. Khi anh bận, anh sẽ không nghĩ linh tinh.

Đúng lúc đó, tiếng loảng xoảng vang lên từ phòng khách, kèm theo tiếng kêu nhẹ của An Nhiên.

“A! Đau quá!”

Lãnh Phong lập tức tắt bếp. Sự bình tĩnh thường ngày tan biến, anh vội vã chạy ra ngoài.

An Nhiên đang ngồi bệt trên sàn gỗ, bên cạnh là một chậu hoa nhỏ bị đổ vỡ. Cô nhăn mặt, tay ôm lấy đầu gối, nơi máu đang rỉ ra từ một vết cắt do mảnh sứ vỡ.

“Anh đã bảo em không được chạy lung tung!” Lãnh Phong gần như gằn giọng, sự lo lắng vượt qua cả cơn giận.

An Nhiên bĩu môi, hai mắt ươn ướt: “Em... em chỉ xuống lấy chai nước thôi mà. Anh làm em giật mình, tại sao lại nói to thế?”

Lãnh Phong không tranh cãi. Anh quỳ xuống, dùng ánh mắt sắc bén quét qua vết thương. May mắn không sâu lắm, nhưng cần được sát trùng. Anh lập tức bế bổng cô lên, không chờ sự đồng ý.

“A! Lãnh Phong!” An Nhiên ngạc nhiên kêu lên, theo phản xạ vòng tay qua cổ anh.

Sự tiếp xúc đột ngột này gần như làm Nam chính mất thăng bằng. Cơ thể An Nhiên mềm mại và nhẹ bỗng, hoàn toàn nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của anh. Mùi hương tự nhiên từ tóc cô – mùi nắng và hương cỏ dại – xộc thẳng vào khứu giác, khiến anh cứng người.

“Im lặng,” anh ra lệnh, giọng khàn đặc.

Anh bế cô vào phòng tắm, đặt cô ngồi lên mép bồn rửa mặt, nơi tầm mắt anh ngang bằng với đôi chân trần của cô.

Ánh đèn trong phòng tắm trắng sáng, không có góc chết. Lãnh Phong mở tủ thuốc, lấy ra bông, cồn và băng gạc. Anh đổ một ít cồn lên miếng bông, cúi xuống.

Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn là vài centimet. An Nhiên có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả vào đầu gối mình. Cô thấy rõ hình ảnh của mình phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của Lãnh Phong.

“Sẽ hơi rát một chút,” anh nhẹ giọng cảnh báo, đôi mắt dán chặt vào vết thương.

Anh bắt đầu sát trùng. Lãnh Phong rất cẩn thận, động tác nhẹ nhàng đến mức gần như nâng niu, nhưng sự tập trung cao độ của anh lại toát ra một thứ gì đó nguy hiểm khác thường.

“A!” An Nhiên khẽ rít lên vì xót. Cô theo bản năng đưa tay túm lấy áo sơ mi của anh, siết chặt.

“Cố chịu một chút. Xong rồi,” anh nói.

Lãnh Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm thẳng vào đôi mắt hơi đỏ hoe của cô. Khoảnh khắc đó, anh thấy cô mong manh và dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết. Anh đã muốn làm rất nhiều điều: muốn cúi xuống hôn lên vết thương đó, muốn dùng môi mình thổi bớt cơn đau cho cô, muốn ôm cô thật chặt để xoa dịu.

Nhưng anh không thể. Cô là người thân.

Anh buộc mình phải lùi lại một chút, đặt băng gạc lên vết thương một cách chuyên nghiệp.

“Xong rồi,” anh lặp lại, giọng đã lấy lại được sự điềm tĩnh. “Lần sau, tuyệt đối không được chạy trong nhà.”

An Nhiên lúc này mới hoàn toàn thả lỏng. Cô nhận ra sự gần gũi vừa rồi đã khiến tim cô đập nhanh hơn bình thường. Cô nhanh chóng nhảy khỏi bồn rửa, cố gắng tạo ra khoảng cách.

“Em biết rồi mà,” cô lẩm bẩm, tránh ánh mắt anh.

Cô không biết rằng, khi cô nhảy xuống, Lãnh Phong đã phải mất vài giây để ổn định hơi thở của mình. Chiếc áo sơ mi anh đang mặc giờ đã bị nhăn nát ở phần ngực, nơi bàn tay cô vừa bám víu.

Lãnh Phong nhìn theo bóng lưng An Nhiên khuất dần, rồi anh khẽ đưa tay chạm vào phần vải bị nhăn nheo đó. Sự kiềm chế của anh đã đạt đến giới hạn.

Đêm nay, anh biết mình sẽ lại có một đêm mất ngủ. Anh sẽ phải ngủ trên chiếc sofa cứng nhắc, và anh sẽ lại phải tưởng tượng ra hơi ấm của cô, mùi hương của cô, và sự mềm mại của cô, tất cả những điều anh không thể chạm tới vì cái danh xưng 'anh trai' chết tiệt đó.

Anh trở lại bếp, thái miếng bít tết đã chín tái thành những lát mỏng, chuẩn bị cho bữa tối với An Nhiên, người bạn thân nhất, cũng là ham muốn thầm kín và cấm kỵ nhất của anh.