MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 3

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 3

977 từ · ~5 phút đọc

Bữa tối diễn ra trong bầu không khí hơi im lặng hơn thường lệ.

An Nhiên liên tục lấy lý do tập trung vào miếng bít tết để tránh ánh mắt Lãnh Phong. Mỗi khi anh hỏi thăm về vết thương, cô lại cảm thấy một cảm giác nóng ran khó hiểu dâng lên từ cổ họng.

Mối quan hệ của họ đã luôn cởi mở, không có gì phải giấu giếm, nhưng sau sự cố trong phòng tắm, dường như có một làn sương mỏng che phủ giữa hai người.

Anh ấy bế mình lên thật mạnh mẽ, cô nghĩ, và ánh mắt anh ấy khi băng bó vết thương... thật là khác.

Không phải là ánh mắt quan tâm của một người anh. Ánh mắt đó quá tập trung, quá sâu, khiến cô cảm thấy như bị xuyên thấu và bị nắm giữ.

“Miếng bít tết này anh làm hơi mặn,” An Nhiên cố tình kiếm chuyện để phá vỡ sự im lặng.

Lãnh Phong đang uống nước, nghe vậy thì ngước lên, khóe môi khẽ nhếch: “Anh nghĩ đó là do em đang nghĩ lung tung nên vị giác bị sai lệch.”

An Nhiên đỏ mặt, đặt dao nĩa xuống: “Em đâu có nghĩ lung tung! Anh cứ làm như anh đọc được suy nghĩ của em vậy.”

“Anh không cần đọc,” anh đáp cụt lủn, đặt ly xuống bàn. “Anh biết em, An Nhiên. Từ bé đến giờ, biểu cảm bối rối của em vẫn luôn không thay đổi.”

Cô tức tối đứng dậy, quyết định không dây dưa nữa. “Em ăn xong rồi! Cảm ơn ‘Anh trai’ đã nấu ăn!” Cô nhấn mạnh hai chữ “Anh trai” như một sự khẳng định ranh giới vừa bị lung lay.

Đúng lúc đó, chuông cửa reo vang.

Lãnh Phong nhíu mày. Anh không bao giờ có khách không hẹn trước.

An Nhiên nhanh nhẹn chạy ra mở cửa, vì cô biết chắc chắn đó không phải là khách của Lãnh Phong.

Đứng ngoài cửa là Minh Quân – chàng sinh viên cùng khóa ở trường cô, người luôn nhiệt tình giúp đỡ cô trong các dự án nghệ thuật và thỉnh thoảng có vài hành động tán tỉnh nhỏ.

Minh Quân cao ráo, đeo kính gọng tròn, vẻ ngoài dễ mến, khác hẳn với sự lạnh lùng áp đặt của Lãnh Phong.

“An Nhiên! Anh mang tài liệu triển lãm đến cho em đây. Tiện thể, tối nay có buổi chiếu phim ngoài trời ở công viên, em đi với anh nhé?” Minh Quân tươi cười.

An Nhiên hơi ngập ngừng, nhưng cô nhanh chóng đồng ý: “Ồ, được thôi! Anh đợi em một lát nhé. Em lên thay đồ.”

Lãnh Phong, từ trong bếp đi ra, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Anh khoanh tay đứng tựa vào khung cửa. Ánh mắt anh không hề nhìn Minh Quân, mà dán chặt vào bàn tay của người này, thứ đang cố tình chạm vào cánh tay An Nhiên khi đưa tài liệu.

“Anh chàng này là ai?” Lãnh Phong hỏi, giọng điệu không phải là câu hỏi, mà là một lời tuyên bố đòi quyền kiểm soát.

An Nhiên quay lại, thấy Lãnh Phong đang đứng đó với vẻ mặt lạnh như tiền, cô thấy hơi khó chịu trước thái độ can thiệp của anh.

“Đây là Minh Quân, bạn cùng lớp của em. Quân, đây là Lãnh Phong, anh trai của tớ.”

Minh Quân lịch sự chìa tay ra: “Chào anh. Em nghe An Nhiên nhắc về anh nhiều rồi. Cảm ơn anh đã chăm sóc cô ấy.”

Lãnh Phong nhìn chằm chằm vào bàn tay đang chìa ra, không đáp lại. Sau vài giây căng thẳng tột độ, anh mới hờ hững nói: “Tôi nghĩ cậu nên gọi cô ấy là An Nhiên. An là tên tôi đặt cho cô ấy. Tôi không thích người ngoài dùng từ đó.”

An Nhiên tròn mắt nhìn anh. Đây là lần đầu tiên Lãnh Phong công khai bày tỏ thái độ sở hữu một cách rõ ràng như vậy trước mặt người ngoài.

“Phong,” cô nói nhỏ, ra hiệu cho anh dừng lại.

Lãnh Phong chỉ nhìn cô, ánh mắt như đang cảnh cáo. Rồi anh hướng về phía Minh Quân: “Chủ nhật này An Nhiên có việc. Cậu có thể đi xem phim một mình.”

Minh Quân ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “An Nhiên chưa nói với em. À, nếu An Nhiên bận thật thì thôi vậy. Hôm khác bọn em đi.”

“Không sao, Quân. Em sẽ đi mà,” An Nhiên vội vàng cắt lời Lãnh Phong. Cô muốn chứng minh cô có quyền tự quyết và không phải là vật sở hữu của anh. “Em sẽ xuống ngay.”

Cô lướt qua Nam chính, nhưng Lãnh Phong đã nhanh hơn. Anh đưa tay, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nắm lấy cổ tay cô.

“Vết thương của em vừa mới băng bó. Đi công viên làm gì?” Anh thì thầm, sát vào tai cô, đủ để Minh Quân không nghe thấy, nhưng đủ để cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh và sự giận dữ đang sôi sục.

An Nhiên cảm thấy tim đập thình thịch. Cô có cảm giác mình vừa chọc giận một con thú lớn đang say ngủ.

“Em... em đã đồng ý rồi,” cô thì thào đáp lại.

Lãnh Phong nhếch môi, ánh mắt chuyển từ giận dữ sang gợi cảm một cách bất ngờ: “Nếu em đi, em sẽ phải quay về nhà trước mười giờ. Và hậu quả của việc làm trái ý anh thì em đã biết rồi đấy, cục nợ.”

Anh buông tay cô ra, để lại một dấu ấn nóng rát trên cổ tay cô. An Nhiên đứng im tại chỗ, cố gắng giải mã hàm ý sau câu nói đầy ám chỉ và quyến rũ đó.

Cô không biết hậu quả đó là gì. Nhưng một cách kỳ lạ, cô lại thấy hồi hộp và kích thích hơn là sợ hãi.