An Nhiên rời khỏi nhà, để lại Lãnh Phong một mình giữa căn nhà rộng lớn chìm trong sự im lặng ngột ngạt.
Anh không hề có ý định tiếp tục công việc. Anh dựa người vào bệ cửa sổ, nhìn theo bóng An Nhiên vui vẻ trò chuyện với Minh Quân cho đến khi họ khuất dạng ở cuối con phố.
“Mười giờ,” anh lẩm bẩm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính anh nghe thấy.
Sự tức giận không phải vì cô đi chơi. Sự tức giận đến từ việc cô đã phản kháng lại sự kiểm soát của anh trước mặt một người đàn ông khác. Cảm giác như lãnh thổ của anh bị xâm phạm.
Lãnh Phong trở về căn bếp, nhưng không hề dọn dẹp bữa tối. Anh rót cho mình một ly rượu mạnh, rồi lên căn gác áp mái. Đây là nơi duy nhất anh cảm thấy An Nhiên thuộc về anh một cách tuyệt đối.
Anh ngồi xuống chiếc ghế bành nơi cô thường ngồi đọc sách. Mùi hương của cô vẫn còn vương vấn trên lớp vải bọc. Anh đưa tay chạm vào chiếc gối tựa lưng, tưởng tượng như đang chạm vào mái tóc mềm mại của cô.
Anh trai. Anh nhếch môi, giọng điệu đầy tự giễu.
Nếu anh chỉ là một người anh, anh sẽ vui vẻ chúc cô có một buổi tối tốt lành. Nhưng anh không phải. Ham muốn của anh dành cho cô đã lớn đến mức anh không thể tự lừa dối mình được nữa.
Anh cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua danh bạ rồi dừng lại ở một cái tên. Anh không gọi cho cô. Thay vào đó, anh mở ứng dụng định vị mà anh đã cài đặt lén vào điện thoại của cô từ hai năm trước, với lý do ngụy biện là "để đề phòng khi em gặp nguy hiểm."
Màn hình hiện ra chấm xanh nhỏ đang nằm yên vị tại Công viên Thống Nhất.
Anh nhìn chằm chằm vào chấm xanh đó, đầu óc bắt đầu vẽ ra những kịch bản. Họ đang nói chuyện gì? Minh Quân có đang nắm tay cô không? Có cúi xuống ghé tai cô thì thầm điều gì đó riêng tư không?
Cơn ghen tuông là một thứ cảm xúc độc hại mà Lãnh Phong chưa từng nếm trải. Nó khiến anh trở nên tầm thường, tối tăm và mất kiểm soát.
Không được.
Anh đứng bật dậy. Anh không thể ngồi yên và tưởng tượng nữa. Anh cần phải xác nhận.
Lãnh Phong mặc vội chiếc áo khoác da màu đen, chìa khóa xe và ví tiền được nhét gọn vào túi. Anh đi xuống gara, tiếng động cơ xe Porsche gầm lên xé tan màn đêm tĩnh mịch của khu phố.
Anh không đến thẳng công viên. Anh đậu xe ở một góc khuất, cách nơi cô đang xem phim một khoảng đủ xa để không bị phát hiện, nhưng đủ gần để anh có thể quan sát được mọi thứ.
Từ vị trí của mình, Lãnh Phong thấy An Nhiên và Minh Quân đang ngồi cạnh nhau trên một chiếc ghế dài. Ánh sáng từ màn hình lớn hắt lên khuôn mặt cô, khiến nụ cười của cô trông rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Anh nhìn thấy Minh Quân đưa cho cô một chai nước và cô vui vẻ đón lấy. Anh nhìn thấy vai họ chạm vào nhau khi họ nghiêng đầu cùng cười một cảnh phim hài hước.
Mỗi một hành động đó giống như một nhát dao đâm vào sự kiêu hãnh và sự chiếm hữu của Lãnh Phong. Anh đã làm những việc đó với cô hàng ngàn lần. Anh là người anh, người bạn thân, người chăm sóc cô. Nhưng giờ đây, một người đàn ông khác cũng đang thực hiện những hành động thân mật đó, dưới danh nghĩa một người theo đuổi.
Lãnh Phong siết chặt tay lái, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh tự nhủ, chỉ cần Minh Quân vượt quá giới hạn (một cái chạm vào má, một cái hôn vội), anh sẽ bước ra khỏi xe ngay lập tức.
Đúng 9 giờ 55 phút tối. An Nhiên đứng dậy, nói lời tạm biệt với Minh Quân. Lãnh Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp thư giãn thì đã thấy Minh Quân ôm cô một cái.
Cái ôm đó rất nhanh, chỉ mang tính chất xã giao, nhưng Lãnh Phong cảm thấy như có một ngọn lửa bùng lên trong lồng ngực. Máu dồn lên não.
Anh lập tức mở cửa xe, bước ra ngoài.
An Nhiên bắt một chiếc taxi ngay sau đó. Lãnh Phong không ngần ngại quay trở lại xe và theo dõi chiếc taxi của cô.
Anh dừng xe cách nhà cô một góc phố, đảm bảo cô đã vào nhà an toàn. Khi cô bước qua cánh cửa, Lãnh Phong mới cho xe lăn bánh vào gara.
Anh bước vào nhà, mùi bò bít tết nguội lạnh vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cơ thể anh lại đang nóng ran vì cơn ghen tuông vừa bị đè nén.
Anh nhìn thấy An Nhiên đang ở phòng khách, cô đang loay hoay với chiếc khóa cửa ban công.
“Anh về rồi à?” Cô quay lại, trông hơi ngạc nhiên. “Em về sớm mười phút đấy! Anh thấy không? Em là cô gái giữ lời hứa.”
Lãnh Phong không trả lời. Anh bước thẳng về phía cô, ánh mắt đen tối và sâu thẳm một cách đáng sợ.
“Cậu ta ôm em,” anh tuyên bố, giọng anh thấp, khàn khàn và đầy uy hiếp.
An Nhiên hơi lùi lại, cô cảm nhận được sự khác lạ và nguy hiểm từ anh. “Đó chỉ là một cái ôm tạm biệt xã giao thôi mà, Phong. Anh làm sao thế?”
Lãnh Phong chặn cô lại, tay đặt lên cánh cửa ban công, nhốt cô vào giữa cánh tay và tấm kính lạnh. Khoảng cách giữa hai người giờ đây quá gần, cô có thể ngửi thấy mùi rượu và bạc hà thoang thoảng từ người anh.
“Không một ai được phép chạm vào em như thế,” anh nói, gằn từng chữ. “Không một ai, ngoại trừ anh.”
An Nhiên ngước nhìn anh, tim đập dữ dội. Khuôn mặt cô đang đỏ bừng. Sự chiếm hữu trần trụi này, sự dữ dội này, hoàn toàn không phải của người anh trai mà cô biết.
“Anh trai?” cô lắp bắp.
Lãnh Phong cúi xuống, ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một thứ dục vọng đang chực chờ bùng phát.
“Đừng gọi anh bằng cái tên đó nữa, An Nhiên,” anh thì thầm, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, khiến cô rùng mình.
Đó là một lời cảnh báo và cũng là một lời khẳng định cho sự thay đổi đang diễn ra giữa hai người họ.