MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 5

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 5

899 từ · ~5 phút đọc

“Đừng gọi anh bằng cái tên đó nữa, An Nhiên.”

Giọng nói trầm khàn của Lãnh Phong vang lên, gần như là một lời khẩn cầu tuyệt vọng.

An Nhiên bị vây giữa anh và cánh cửa ban công kính lạnh lẽo. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể Lãnh Phong. Sự nguy hiểm và quyến rũ chưa từng thấy bao trùm lấy anh, khiến cô không thể cử động.

Cô chưa từng thấy anh mất kiểm soát đến thế. Bàn tay anh đặt cạnh đầu cô, các ngón tay siết chặt bám vào khung cửa.

“Phong... anh đang làm gì vậy? Em là em gái của anh mà,” An Nhiên thì thào, cổ họng nghẹn lại. Cô cố gắng gọi tên mối quan hệ truyền thống đó, như một sợi dây cứu sinh cuối cùng.

Lãnh Phong nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. Khi anh mở mắt, vẻ giằng xé đã bị thay thế bởi sự quyết liệt không thể đảo ngược.

“Em biết rõ hơn ai hết, Nhiên. Chúng ta chưa từng là anh em ruột. Và anh đã không còn coi em là em gái từ rất lâu rồi.”

Anh cúi đầu xuống, chậm rãi, dứt khoát.

An Nhiên nhắm nghiền mắt lại, trái tim cô nhảy múa điên cuồng trong lồng ngực. Cô nên đẩy anh ra. Cô nên nói rằng đây là sai trái. Nhưng cơ thể cô lại phản bội lý trí, hoàn toàn đông cứng trong sự chờ đợi.

Đôi môi Lãnh Phong chạm vào môi cô.

Đó không phải là một nụ hôn vội vã của một người say, hay một sự trừng phạt. Đó là một nụ hôn mãnh liệt, dày vò, chứa đựng tất cả sự kiềm nén của mười năm. Anh tham lam, khám phá mọi ngóc ngách như thể cô là nguồn nước sống anh đã khát khao từ rất lâu.

An Nhiên cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Nụ hôn của anh quá dữ dội, quá áp đảo so với mọi tưởng tượng của cô. Cơ thể cô mềm nhũn, toàn bộ sức nặng đổ dồn vào anh.

Lãnh Phong đưa một tay ra sau gáy cô, giữ chặt. Bàn tay còn lại anh đưa xuống eo cô, kéo cô sát vào cơ thể rắn chắc của mình. Khoảng cách không còn nữa. Sự phản kháng của cô, nếu có, cũng tan biến.

Trong lúc nụ hôn đang sâu hơn, Lãnh Phong đột nhiên dừng lại.

Anh kéo đầu ra, trán tựa vào trán cô. Cả hai đều thở dốc. Hơi thở của anh nóng rực và dồn dập, chạm vào da cô.

“Em có cảm nhận được không, An Nhiên?” Lãnh Phong nói, giọng anh lạc đi vì dục vọng. “Đây không phải là tình cảm anh em. Đây là của một người đàn ông đối với người phụ nữ anh ta yêu, muốn sở hữu.”

An Nhiên mở mắt. Đôi mắt cô long lanh, môi cô sưng nhẹ, hơi thở gấp gáp. Cô đang hoàn toàn bối rối, nhưng sâu thẳm trong cô, cô nhận ra một rung động mãnh liệt, một sự nhận biết muộn màng.

Cô đưa tay lên, chạm vào khuôn mặt anh, ngón tay run rẩy chạm vào xương gò má sắc cạnh.

“Nhưng… tại sao… tại sao anh lại im lặng lâu đến vậy?” cô hỏi, giọng đầy trách cứ và hoang mang.

Lãnh Phong cười nhạt, một nụ cười đầy đau khổ. Anh buông lỏng cô ra, lùi lại một bước, lập tức khôi phục khoảng cách vật lý an toàn.

“Bởi vì anh tôn trọng ranh giới của em. Anh sợ em sẽ bỏ chạy. Anh sợ mất em vĩnh viễn.” Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, động tác này chứa đựng sự dịu dàng đối lập với nụ hôn vừa rồi. “Nhưng hôm nay, em đã đi với người khác, để người khác chạm vào em. Anh không thể chịu đựng được nữa.”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sắc bén như muốn xé toạc lớp phòng vệ cuối cùng của cô.

“Bây giờ, em phải trả lời anh. Em có muốn đẩy anh ra không? Em có muốn anh trở lại làm ‘Anh trai’ của em, và để người đàn ông khác đưa em đi không?”

An Nhiên đứng đó, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn loạn. Sự giận dỗi vì anh đã giấu cô lâu như vậy, sự hồi hộp vì nụ hôn đầu tiên, và cả sự tò mò muốn khám phá thêm về khía cạnh nóng bỏng này của anh.

Cô không nói gì. Cô chỉ khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động.

Lãnh Phong nhìn thấy cái lắc đầu đó. Đó là câu trả lời anh cần.

Anh tiến lên, lần này không còn là sự áp đặt mà là sự dẫn dắt. Anh đặt tay lên má cô, nhẹ nhàng nghiêng đầu.

“Vậy thì,” anh thì thầm, “đừng cố ngăn cản anh nữa, Nhiên.”

Anh cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn thứ hai, chậm rãi và ngọt ngào hơn, nhưng cũng đầy uy quyền. Nụ hôn này là một lời thông báo về sự thay đổi chủ quyền trong mối quan hệ của họ.

An Nhiên cảm thấy đầu gối mềm nhũn. Tay cô vòng qua cổ anh, lần đầu tiên cô chủ động đáp lại sự thân mật của anh, chính thức vượt qua giới hạn của tình bạn và tình thân.