Ánh nắng buổi sáng len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức An Nhiên. Cô mở mắt, ngửi thấy mùi cà phê quen thuộc và... một sự khác biệt không thể giải thích.
Cô lật người, chạm vào chiếc gối bên cạnh và chợt nhận ra: Đêm qua, cô đã ngủ một mình trên chiếc giường này, nhưng cô vẫn cảm thấy sự hiện diện của Lãnh Phong.
Ký ức về nụ hôn tối qua ùa về. Sự mãnh liệt và ám ảnh của nó khiến gò má cô nóng ran. An Nhiên đưa tay chạm vào môi mình, cảm nhận được chút nhói đau nhẹ nhàng. Cô đã đáp lại anh. Cô đã mở cửa cho một điều không thể quay đầu.
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Lãnh Phong bước vào, trên tay là một khay nhỏ đựng ly cà phê và một đĩa bánh mì nướng bơ.
Anh mặc quần âu và áo sơ mi trắng, trông chỉnh tề, điềm đạm như mọi ngày. Chỉ có điều, ánh mắt anh nhìn cô không còn sự kiềm chế của ngày hôm qua nữa. Nó dám dạn, công khai và chiếm hữu hơn.
“Dậy đi, Nhiên,” anh nói, giọng anh trầm và có vẻ thư thái. “Mười phút nữa anh phải đi làm. Ăn sáng đi.”
An Nhiên vội vàng kéo chăn lên che đến cổ, che đi chiếc áo hai dây mỏng manh của mình.
“A... anh không gõ cửa,” cô lắp bắp.
Lãnh Phong đặt khay lên bàn đầu giường, ánh mắt anh dán chặt vào cô. Anh bước đến bên mép giường, chống tay xuống.
“Anh đã bảo em đừng gọi anh là ‘Anh trai’ nữa,” anh nhắc nhở, nụ cười nửa miệng đầy khiêu khích. “Chúng ta không còn cần đến những rào cản hình thức đó. Từ giờ, mọi cánh cửa trong nhà này, đặc biệt là phòng em, anh đều có quyền tự do ra vào.”
An Nhiên ngượng chín mặt. “Đó là... xâm phạm quyền riêng tư của em!”
Lãnh Phong cúi thấp người hơn, gần đến mức cô có thể thấy rõ sự tinh nghịch nhưng nguy hiểm trong đôi mắt anh.
“Quyền riêng tư đã kết thúc vào khoảnh khắc em đáp lại nụ hôn của anh đêm qua. Hơn nữa,” anh ghé sát tai cô, thì thầm bằng giọng đầy mê hoặc, “tối qua em đã ngủ quá say. Anh đã thay băng vết thương ở chân cho em. Em nghĩ sao về việc anh đã thấy toàn bộ quyền riêng tư của em rồi?”
Mặt An Nhiên đỏ lên như gấc. Cô lập tức siết chặt chăn. Cô hoàn toàn không hề biết anh đã vào phòng làm chuyện đó!
“Anh... anh thật là quá đáng!”
Lãnh Phong bật cười, một tiếng cười nhỏ nhưng thoải mái. Anh biết cô không thực sự giận anh.
Anh ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay cô đang bám chặt chăn. Anh đưa tay cô lên môi, hôn nhẹ lên mu bàn tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô.
“Nghe đây, An Nhiên của anh,” anh nói, ngữ điệu đã chuyển sang nghiêm túc. “Mối quan hệ của chúng ta đã thay đổi. Anh cần em hiểu rõ một số quy tắc mới.”
An Nhiên nuốt nước bọt, căng thẳng chờ đợi.
Chủ quyền: “Minh Quân hay bất kỳ người đàn ông nào khác không được phép chạm vào em nữa. Nếu có, em phải nói rõ em là người phụ nữ của anh.”
Liên lạc: “Từ nay, không cần phải nhắn tin hay gọi điện báo cáo khi về trễ. Chỉ cần anh ở đâu, em phải ở đó.”
Không có bí mật: “Không giấu anh bất cứ chuyện gì. Đặc biệt là những rung động của em.” Anh dừng lại, ánh mắt anh tối đi một chút. “Và cuối cùng, chuyện của đêm qua, sẽ không chỉ là một lần duy nhất.”
Anh nghiêng người, đặt một nụ hôn nhanh, dữ dội lên môi cô.
“Anh phải đi. Em nghỉ ngơi đi. Tối nay, anh sẽ có bài học khác dành cho em.”
Nói rồi, Lãnh Phong đứng dậy, phong thái lạnh lùng và quyền lực đã trở lại. Anh chỉnh lại cổ áo, quay lưng bước đi, không hề ngoái lại.
An Nhiên vẫn ngồi bất động trên giường, tay cô vẫn còn cảm giác bỏng rát nơi anh vừa hôn.
Người phụ nữ của anh. Chuyện của đêm qua, sẽ không chỉ là một lần duy nhất.
Cô nhìn vào khay đồ ăn sáng. Ly cà phê có hình một trái tim nhỏ được vẽ bằng kem sữa. Đó là cử chỉ lãng mạn mà anh luôn làm cho cô, nhưng hôm nay, nó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác – một lời tuyên bố ngọt ngào và sở hữu.
An Nhiên biết mình đã chính thức bước ra khỏi vùng an toàn của tình bạn, và bước vào một mối quan hệ đầy cám dỗ, chiếm hữu, nơi Lãnh Phong sẽ là người nắm quyền điều khiển. Cô không còn sợ hãi. Thay vào đó là một sự hồi hộp không thể kiềm chế trước bài học "khác" mà anh đã hứa vào tối nay.