Cả ngày hôm đó, An Nhiên sống trong sự mong chờ và bồn chồn. Lời hứa về "bài học khác" của Lãnh Phong cứ lảng vảng trong đầu cô, khiến cô không thể tập trung vào bất cứ việc gì.
Khi đồng hồ vừa điểm bảy giờ tối, Lãnh Phong đã trở về nhà. Anh bước vào, không mang theo cặp tài liệu hay vẻ mệt mỏi thường ngày, mà thay vào đó là sự thư thái và chủ đích.
An Nhiên đang ngồi trên sofa, giả vờ xem TV.
“Thay đồ đi, Nhiên,” anh nói, ném một chiếc túi giấy nhãn hiệu nổi tiếng lên sofa cạnh cô.
“Đi đâu ạ?” cô hỏi, tim đập nhanh.
“Đừng hỏi. Anh đã nói rồi, anh ở đâu, em phải ở đó.”
An Nhiên mở túi giấy. Bên trong là một chiếc váy lụa mỏng màu đen, cắt xẻ tinh tế, cùng một bộ nội y ren đồng màu. Cô đỏ mặt. Chiếc váy này gợi cảm đến mức cô không dám mặc ra ngoài.
“Anh... anh mua cái này ư?”
“Đi thay đi,” Lãnh Phong không trả lời trực tiếp. “Đừng để anh phải chờ quá lâu.”
An Nhiên đi vào phòng, khóa cửa lại. Cô thay chiếc váy đen. Vải lụa mềm mại lướt trên da, mang đến một cảm giác kích thích và tò mò mới lạ. Cô nhìn mình trong gương. Vẻ ngoài trưởng thành, quyến rũ hoàn toàn khác với cô gái mặc áo phông rộng thùng thình ngày hôm qua.
Khi cô bước ra, Lãnh Phong đang đứng chờ ở cuối hành lang, một ly rượu vang đỏ trên tay. Anh quay lại. Ánh mắt anh bùng cháy ngay lập tức.
Anh bước đến gần, đưa tay chạm vào xương quai xanh lộ ra của cô. “Hoàn hảo,” anh thì thầm, giọng anh đầy sự hài lòng và khao khát. “Anh biết rõ cơ thể em hợp với màu gì, chất liệu nào.”
Anh nắm lấy tay cô, dẫn cô đến cửa phòng làm việc.
“Bài học đầu tiên: Không gian riêng tư,” anh nói. “Hôm nay, không phải phòng khách, không phải căn gác, mà là nơi riêng tư nhất của anh.”
Anh mở cửa phòng làm việc. Ánh sáng trong phòng đã được điều chỉnh mờ ảo. Trên bàn làm việc, không phải tài liệu, mà là hai ly rượu vang.
Lãnh Phong đóng sập cửa lại. Tiếng cạch của khóa cửa vang lên, chính thức cô lập họ khỏi thế giới bên ngoài.
“Uống đi,” anh đưa ly rượu cho cô. “Đây là loại em thích, vị chát nhẹ và hậu vị ngọt.”
An Nhiên nhấp một ngụm. Cô cảm thấy rượu lan tỏa sự ấm áp bên trong.
Lãnh Phong đặt ly rượu xuống, tiến đến gần cô. Anh nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen hun hút của mình.
“Em nói anh là ông cụ non,” anh nói khẽ, tay vuốt ve má cô. “Hôm nay, anh sẽ cho em thấy, người đàn ông đã lớn lên cùng em, am hiểu em đến tận xương tủy, không phải là một ông cụ.”
Anh cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn. Nụ hôn này khác hẳn đêm qua. Nó chậm rãi, thăm dò và say đắm hơn. An Nhiên cảm nhận được sự mềm mại và chủ động của anh. Cô hoàn toàn buông thả, để cơ thể và cảm xúc dẫn dắt mình.
Bàn tay Lãnh Phong không còn dừng lại ở eo hay cổ. Anh đưa tay luồn vào tóc cô, giữ cố định. Tay kia anh lướt dọc sống lưng cô, dừng lại ở khóa kéo chiếc váy lụa.
Xoẹt.
Tiếng khóa kéo lụa trượt xuống nhẹ nhàng nhưng đầy kích thích trong không gian tĩnh lặng.
An Nhiên khẽ rùng mình.
Lãnh Phong ngắt nụ hôn, nhìn xuống tác phẩm của mình. Chiếc váy lụa rơi xuống chân cô, để lộ bộ nội y ren màu đen gợi cảm mà anh đã chọn.
Anh không vội vàng. Anh vuốt ve bả vai trần của cô, đi dọc xuống cánh tay, rồi nắm lấy cổ tay cô.
“Em đã nói với Minh Quân là chân em bị thương. Anh đã biết. Anh không thích em nói dối người khác,” anh nói, giọng anh đầy áp đặt. “Nhưng anh thích sự thành thật của cơ thể em. Nó nói rằng em muốn anh.”
Anh cúi xuống, hôn lên vết băng gạc trên đầu gối cô, một hành động vừa trìu mến vừa gợi tình.
An Nhiên cảm thấy toàn thân cô rung lên vì sự kích thích. Anh quá hiểu cô, quá biết cách khiến cô tan chảy.
“Lãnh Phong...” cô thều thào gọi tên anh.
Anh ngẩng lên, mỉm cười. Nụ cười này không còn là của "anh trai" nữa. Đó là nụ cười của một người đàn ông chiến thắng.
“Gọi tên anh,” anh ra lệnh, giọng đầy quyền lực.
Anh bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc bàn làm việc rộng rãi. Xung quanh họ là những cuốn sách luật, tài liệu kinh doanh và một chiếc đèn bàn.
Lãnh Phong đứng giữa hai chân cô, ánh mắt anh khát khao và nghiêm túc.
“Anh đã chờ đợi giây phút này tám năm rồi, Nhiên,” anh thú nhận. “Đêm nay, anh sẽ cho em thấy, anh không chỉ là vùng an toàn của em. Anh là người đàn ông duy nhất có thể khiến em cảm nhận được điều này.”
Anh cúi xuống, thâm nhập vào một nụ hôn sâu, nồng nàn. Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, nhấn chìm cô vào khoảnh khắc thân mật tuyệt đối đầu tiên của họ.
Mọi giới hạn trong sáng của quá khứ, đã chính thức bị xóa bỏ.