Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tấm rèm cửa sổ phòng làm việc, nhưng Lãnh Phong và An Nhiên không hề để tâm đến ánh sáng hay thời gian.
Mọi thứ trên chiếc bàn làm việc rộng rãi đã bị xô lệch. Từng hành động của Lãnh Phong đều là sự khẳng định chủ quyền, là sự đền bù cho những năm tháng kiềm chế tột độ. Anh không chỉ là người dẫn dắt; anh là người dạy dỗ cô về sự đam mê mà anh đã giữ kín.
An Nhiên, sau những phút giây đầu tiên bối rối, đã hoàn toàn buông xuôi trong vòng tay anh. Cô cảm nhận được sự am hiểu tuyệt đối từ Lãnh Phong – cách anh chạm, cách anh hôn, mọi thứ đều đúng như cô mong muốn, hoặc hơn thế.
"Anh... anh đã học những điều này từ bao giờ?" An Nhiên thều thào hỏi, cố gắng lấy lại hơi thở.
Lãnh Phong cười khẽ, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô. "Anh học từ em," anh đáp, giọng anh trầm ấm đầy yêu chiều. "Anh đã quan sát em từ khi em mười ba tuổi, Nhiên. Anh biết rõ nơi nào khiến em rung động."
Nghe câu trả lời đó, một cảm giác kích thích và táo bạo đột ngột bùng lên trong An Nhiên. Sự thật rằng anh đã thầm lặng khao khát cô lâu như vậy khiến cô cảm thấy mình được yêu thương và quan trọng hơn bao giờ hết.
Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh lại gần. Lần này, cô là người chủ động trao một nụ hôn dám dạn lên môi anh.
"Vậy thì..." cô thì thầm giữa nụ hôn, "anh sẽ dạy em bài học đó cả đêm chứ?"
Sự chủ động bất ngờ của cô khiến Lãnh Phong ngạc nhiên. Anh lùi lại một chút, nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Giờ đây, trong mắt cô không còn sự ngây thơ của "em gái" mà là ánh lửa khao khát của một người phụ nữ.
"Em dám sao, Nhiên?"
An Nhiên mỉm cười, nụ cười quyến rũ và trưởng thành đến bất ngờ. "Em đã nói, em tin tưởng người đàn ông am hiểu em nhất."
Sự thách thức ngọt ngào này đã làm Lãnh Phong hoàn toàn mất kiểm soát. Anh ôm chặt cô, nâng cô lên khỏi bàn làm việc.
"Tốt," anh gằn giọng, "Vậy đêm nay, em sẽ học được rằng, Lãnh Phong không bao giờ biết đủ."
Anh bế cô ra khỏi phòng làm việc, đi qua hành lang, và lần này, anh mang cô đến căn phòng riêng tư của mình—căn phòng anh đã ngủ một mình và tưởng tượng về cô suốt nhiều năm.
Đó là một đêm dài của sự khám phá, dâng hiến và chiếm hữu. Lãnh Phong không ngừng khẳng định vị trí của mình, không chỉ bằng hành động, mà còn bằng lời nói quyền lực và ám chỉ đầy say mê.
Sáng Hôm Sau
An Nhiên tỉnh dậy bởi cảm giác ấm áp lạ thường. Cô đang nằm gọn trong vòng tay Lãnh Phong, đầu gối lên lồng ngực rắn chắc của anh. Đây là lần đầu tiên cô ngủ trong vòng tay anh, trên chiếc giường của anh, và nó mang lại một cảm giác an toàn tuyệt đối.
Cô ngước nhìn. Lãnh Phong vẫn đang ngủ say. Anh trông yên bình và thư thái hơn bao giờ hết, như thể cuối cùng anh đã đạt được điều anh mong muốn bấy lâu.
An Nhiên khẽ rụt tay lại. Cô thấy một vết hằn đỏ mờ ở hõm vai, là dấu vết của sự say mê đêm qua.
Đúng lúc đó, Lãnh Phong khẽ cựa quậy. Anh mở mắt, ánh mắt đầu tiên anh nhìn thấy là sự e thẹn và suy tư của cô.
Anh mỉm cười, kéo cô lại gần hơn. "Chào buổi sáng, người phụ nữ của anh."
"Chào buổi sáng... Phong," cô đáp, chỉ gọi tên anh, không còn dám gọi "Anh trai" nữa.
Anh cúi xuống, trao cô một nụ hôn dài và nồng nàn mang vị bạc hà và cà phê sáng.
"Chân em còn đau không?" anh hỏi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve vết thương đã băng bó tối qua.
An Nhiên lắc đầu. Cô biết anh không chỉ hỏi về vết thương ở chân.
"Anh không thể hứa rằng sẽ có thể buông tay em nữa, Nhiên," anh nói, giọng anh đầy nghiêm túc và quyết đoán. "Đêm qua là sự bắt đầu, không phải là sự kết thúc của một bí mật. Em có hối hận không?"
An Nhiên nhìn vào đôi mắt anh, không chút do dự. "Em không hối hận. Nhưng..."
"Nhưng gì?"
"Nếu anh đã biết rõ em như vậy, tại sao... lại chờ lâu đến thế?" Cô lặp lại câu hỏi cũ, muốn sự xác nhận cuối cùng.
Lãnh Phong thở dài, đưa tay vuốt tóc cô. "Bởi vì anh muốn em tự nguyện bước vào. Anh muốn em nhận ra, rằng em không thể sống thiếu anh. Anh không muốn có bất cứ một lời oán trách nào, Nhiên."
Anh siết cô chặt hơn: "Nhưng từ giờ trở đi, em là của anh. Anh sẽ không để em đi đâu nữa."
Lời tuyên bố chủ quyền này vừa ngọt ngào vừa ngột ngạt, nhưng An Nhiên thấy một niềm hạnh phúc lớn lao. Cô đã tìm thấy tình yêu, sự sở hữu và khát khao từ chính người đàn ông mà cô luôn tin tưởng.