MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 9

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 9

941 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, mọi thứ diễn ra một cách khác lạ nhưng quen thuộc.

Lãnh Phong vẫn làm bữa sáng như mọi khi, nhưng thay vì chỉ đặt đĩa trước mặt An Nhiên, anh sẽ hôn lên trán cô trước khi ngồi xuống. Thay vì chỉ hỏi thăm về thời tiết, anh sẽ thì thầm một câu ám chỉ về đêm qua.

An Nhiên vẫn cảm thấy e thẹn, nhưng sự e thẹn đó giờ đây đi kèm với một cảm giác hồi hộp ngọt ngào.

“Em có vết hằn trên vai,” Lãnh Phong nói khẽ khi An Nhiên đang cố chọn một chiếc áo sơ mi. “Mặc chiếc áo cổ cao màu trắng kia đi.”

An Nhiên nhíu mày: “Anh còn kiểm soát cả trang phục của em à?”

“Anh không kiểm soát,” Lãnh Phong điềm tĩnh đáp, bước đến sau lưng cô, đặt cằm lên vai cô. “Anh bảo vệ tài sản của mình. Anh không thích người khác nhìn thấy dấu ấn của anh.”

Sự chiếm hữu trần trụi này khiến An Nhiên vừa rung động vừa muốn phản kháng. Nhưng cô vẫn chọn chiếc áo cổ cao.

Sự Can Thiệp Đầu Tiên

An Nhiên đến trường với tâm trạng lâng lâng. Giờ nghỉ trưa, khi cô đang ngồi một mình trong thư viện, điện thoại cô rung lên. Đó là tin nhắn từ Minh Quân:

Minh Quân: Chào An Nhiên, chân em đỡ chưa? Hôm nay anh mang bánh kem dâu em thích đến cho em nè. Gặp em ở căng tin nhé.

An Nhiên hơi ngập ngừng. Cô không muốn gặp Minh Quân, nhưng cũng không muốn làm anh ấy khó xử. Cô soạn tin nhắn trả lời: Cảm ơn Quân, nhưng tớ có hẹn với bạn rồi.

Ngay lúc cô chuẩn bị gửi, điện thoại cô bị rút khỏi tay một cách đột ngột.

Lãnh Phong đứng sau lưng cô. Anh đã đến trường cô, và không báo trước.

“Anh làm gì ở đây?!” An Nhiên giật mình, cố gắng lấy lại điện thoại.

Lãnh Phong cao giọng một cách lạnh lùng, đủ để những người xung quanh chú ý: “Anh đến đón em gái về. Hôm nay em có lịch hẹn nha sĩ.”

Rồi, anh nhìn vào màn hình điện thoại đang mở tin nhắn của Minh Quân. Anh cầm chiếc điện thoại, xóa dòng tin nhắn cô vừa soạn, và gõ một dòng khác.

Lãnh Phong (gửi từ điện thoại An Nhiên): Cảm ơn cậu, nhưng tôi không thích dâu tây. Và An Nhiên có người lo rồi. Đừng làm phiền cô ấy nữa.

Anh gửi đi, rồi tắt điện thoại, cất vào túi áo vest của mình.

An Nhiên trố mắt nhìn anh. “Lãnh Phong! Anh điên rồi! Anh không được tùy tiện trả lời tin nhắn của em!”

“Anh đã làm rồi,” anh nói, ánh mắt quyền lực và không hối lỗi. “Đó là Quy tắc 1 anh đã nói. Không một ai được phép chạm vào em. Dù là trong lời nói hay hành động.”

Anh đưa tay, mạnh mẽ nhưng dịu dàng kéo cô đứng dậy khỏi ghế.

“Nếu em không thể nói rõ với người ngoài rằng em thuộc về ai, thì anh sẽ làm điều đó thay em.”

Cô vừa giận anh vì sự độc đoán đó, nhưng cô cũng không thể phủ nhận cảm giác được bảo vệ và được yêu mãnh liệt khi anh làm điều đó.

Đối Mặt Tại Cổng Trường

Khi họ đi ngang qua cổng trường, Minh Quân đang đứng đó, tay cầm một hộp bánh kem dâu.

Anh ấy nhìn thấy Lãnh Phong đang nắm tay An Nhiên một cách chặt chẽ và sở hữu.

“An Nhiên, tin nhắn vừa rồi... là ý gì?” Minh Quân hỏi, vẻ mặt vừa bối rối vừa khó chịu.

An Nhiên ngập ngừng, cô không biết phải giải thích thế nào.

Lãnh Phong bước lên một bước, chắn nửa người An Nhiên lại. Anh không cần lời nói, chỉ cần sự hiện diện của anh cũng đủ áp đảo.

“Cậu đã nhận được tin nhắn,” Lãnh Phong nói, giọng anh lạnh lẽo như băng. “Cô ấy đang bận. Từ nay trở đi, không cần phải mang bánh hay tìm cô ấy nữa.”

Minh Quân nhìn vào gương mặt đỏ bừng của An Nhiên, rồi quay sang nhìn Lãnh Phong. Anh ta nhận ra mối quan hệ này không phải là anh em đơn thuần.

“Cậu không phải anh trai cô ấy. Cậu là gì?” Minh Quân thách thức.

Lãnh Phong cười nhếch mép, một nụ cười đầy kiêu hãnh và nguy hiểm. Anh không trả lời trực tiếp. Anh quay sang An Nhiên, kéo cô sát vào người, và cúi xuống hôn cô một cách công khai ngay trước mặt Minh Quân.

Nụ hôn này không phải sự say mê của đêm qua, mà là một lời tuyên bố không thể chối cãi.

An Nhiên hơi bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng buông xuôi, đặt tay lên ngực anh.

Lãnh Phong kết thúc nụ hôn, nhìn thẳng vào Minh Quân.

“Tôi là người đàn ông của cô ấy,” Lãnh Phong nói dứt khoát. “Và cô ấy là của tôi. Rõ ràng chưa?”

Minh Quân đứng chết trân, hộp bánh kem dâu tuột khỏi tay, rơi xuống mặt đường.

Lãnh Phong ôm vai An Nhiên, dẫn cô đi. An Nhiên liếc nhìn lại. Cô thấy Minh Quân vẫn đứng đó, vẻ mặt thất vọng và sụp đổ. Cô cảm thấy hơi tội lỗi, nhưng khi Lãnh Phong siết chặt tay cô, cô biết mình đã chọn đúng nơi mình thuộc về.

“Anh vừa làm một chuyện điên rồ đấy, Phong,” An Nhiên thì thầm, vừa giận vừa cảm động.

“Anh biết,” anh đáp, đưa tay xoa nhẹ dấu ấn trên vai cô. “Nhưng anh không thích bất cứ ai nhìn ngắm những thứ thuộc về anh.”