MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 10

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 10

781 từ · ~4 phút đọc

Sự kiện ở cổng trường đã tạo ra một sự ồn ào nho nhỏ trong cộng đồng của An Nhiên, nhưng Lãnh Phong hoàn toàn không quan tâm. Với anh, đó là một hành động tuyên bố chủ quyền cần thiết.

Về đến nhà, Lãnh Phong đưa cho An Nhiên một chiếc vali nhỏ.

“Sắp xếp đồ đạc. Chúng ta đi.”

“Đi đâu?” An Nhiên hỏi.

“Kỷ niệm việc em chính thức là của anh. Chúng ta sẽ ở trong một cabin gỗ nhỏ trên núi, nơi không có Minh Quân, không có công việc, và không có ai để em gọi là ‘Anh trai’ nữa.”

An Nhiên mỉm cười. Đó là một ý tưởng hoàn hảo. Cô nhanh chóng thu xếp, biết rõ Lãnh Phong đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.

Tự Do Ở Cabin

Hai tiếng sau, họ đến một cabin gỗ ấm áp, ẩn mình giữa rừng thông. Căn nhà có lò sưởi, một chiếc sofa da lớn, và một chiếc giường King-size nhìn ra cửa sổ kính lớn, nơi có thể ngắm nhìn toàn bộ thung lũng.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, mọi sự kiềm chế và lịch sự đều tan biến.

Lãnh Phong kéo An Nhiên lại, trao cho cô một nụ hôn mãnh liệt và dài hơi ngay giữa phòng khách. Nụ hôn này đầy hứa hẹn về sự tự do và riêng tư tuyệt đối của hai người.

“Đây là nơi anh sẽ dạy em về Quy tắc 3,” Lãnh Phong thì thầm, tay anh luồn vào lớp áo khoác của cô, cảm nhận hơi ấm cơ thể cô. “Chuyện của đêm qua, sẽ không chỉ là một lần duy nhất. Và ở đây, anh sẽ dạy em mọi thứ anh đã kiềm chế suốt những năm qua.”

An Nhiên vòng tay qua cổ anh, cô hoàn toàn buông thả và hợp tác. Cô không còn là cô gái ngây thơ bị động nữa. Cô là người phụ nữ đã chấp nhận sự chiếm hữu của anh.

Họ không cần đến bữa tối cầu kỳ. Khao khát của họ còn lớn hơn mọi nhu cầu vật chất khác.

Anh bế cô lên, mang thẳng vào phòng ngủ.

Sự Am Hiểu Tuyệt Đối

Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ từ lò sưởi, Lãnh Phong bắt đầu khám phá An Nhiên như một tác phẩm nghệ thuật mà anh đã ngưỡng mộ từ lâu. Không có vội vàng, chỉ có sự chậm rãi, chu đáo và am hiểu.

Anh cúi xuống, hôn lên vết hằn đỏ mờ đã được che giấu trên vai cô cả ngày hôm nay.

“Mỗi vết hằn trên cơ thể em đều phải là của anh,” anh tuyên bố, giọng anh đầy uy quyền và say mê.

An Nhiên rên nhẹ, tay cô siết chặt ga giường. Cô cảm thấy sự đồng điệu tuyệt đối. Mọi cử chỉ của anh đều chạm đến đúng nơi, đúng lúc cô cần. Sự am hiểu này không đến từ kinh nghiệm, mà đến từ tình yêu và sự quan sát sâu sắc suốt mười năm qua.

“Phong...” cô thì thầm, gọi tên anh như một lời khẩn cầu.

Lãnh Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt anh tối đi vì dục vọng. "Gọi tên anh nhiều hơn nữa, Nhiên. Gọi tên người đàn ông của em."

Anh không chỉ muốn sự đáp trả về thể xác, anh muốn sự thừa nhận về tinh thần.

An Nhiên nắm lấy tay anh, đưa lên hôn nhẹ: “Em yêu anh, Phong. Em luôn yêu anh.”

Lời thú nhận này là chất xúc tác mạnh nhất. Lãnh Phong dồn hết tình yêu và khát khao vào khoảnh khắc đó.

Khoảnh Khắc Lãng Mạn Sau Cơn Bão

Giữa đêm, An Nhiên tỉnh giấc, thấy mình đang nằm cuộn tròn trong vòng tay anh. Lãnh Phong vẫn đang thức, nhìn ra ngoài cửa sổ kính.

“Anh không ngủ được sao?” cô khẽ hỏi.

Anh quay lại, vuốt tóc cô: “Anh sợ đây là giấc mơ. Anh sợ sáng mai tỉnh dậy, anh lại phải trở lại làm ‘Anh trai’ của em.”

An Nhiên đưa tay ôm lấy mặt anh: “Không đâu. Em sẽ không bao giờ để anh trở lại làm ‘Anh trai’ nữa.”

Lãnh Phong nhắm mắt lại, tận hưởng cái chạm của cô. Anh mở mắt ra, khuôn mặt anh đầy sự thỏa mãn và trách nhiệm.

“Vậy thì, em phải nhớ. Sự chiếm hữu của anh đối với em là vĩnh viễn.” Anh thì thầm, hôn lên môi cô.

“Em biết,” cô đáp. “Và em muốn điều đó.”

Họ ôm nhau, ngắm nhìn ánh trăng khuya chiếu rọi qua rèm cửa. Giờ đây, họ không chỉ là người yêu. Họ là hai mảnh ghép đã tìm thấy sự hoàn hảo và riêng tư tuyệt đối của nhau, nơi mọi rào cản xã hội và danh xưng đã bị xóa bỏ.