MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Cấm Em Rời XaChương 11

Anh Cấm Em Rời Xa

Chương 11

976 từ · ~5 phút đọc

Hai ngày ở cabin trôi qua như một giấc mơ, đầy sự thân mật và đồng điệu. Khi trở về thành phố, mọi thứ đã thay đổi. An Nhiên không còn ngại ngùng, và Lãnh Phong không còn phải kiềm chế.

Ngay khi vừa bước vào căn hộ, Lãnh Phong nhận được một cuộc gọi từ thư ký riêng. Khuôn mặt anh lập tức trở nên nghiêm trọng.

“Chuyện gì vậy?” An Nhiên hỏi, cảm nhận được sự căng thẳng.

“Bác cả của anh vừa gọi. Muốn gặp anh, cùng với em,” Lãnh Phong nói, ánh mắt anh lộ rõ vẻ bảo vệ.

An Nhiên nuốt nước bọt. Cô biết Lãnh Phong xuất thân từ một gia tộc tài phiệt lớn. Từ trước đến nay, anh luôn giữ cô ngoài vòng ảnh hưởng của gia đình anh.

“Gia đình anh biết chuyện của chúng ta rồi sao?”

“Có lẽ là do vụ ồn ào với cậu sinh viên kia,” Lãnh Phong thở dài, cởi áo khoác. “Hoặc là họ đã cài người theo dõi anh từ lâu. Quy tắc 2: Không có bí mật. Em có nhớ không? Anh đã cố gắng giữ em khỏi những rắc rối của gia tộc, nhưng xem ra không kịp nữa rồi.”

Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt nhấn mạnh sự quan trọng: “Họ muốn xem mặt người phụ nữ đã khiến Lãnh Phong quên đi thân phận của mình. Đây là một cuộc gặp mặt đánh giá và cảnh cáo.”

Chuẩn Bị Cho Cuộc Chiến

Ngày hôm sau, An Nhiên và Lãnh Phong đến một biệt thự cổ kính, nơi diễn ra cuộc họp mặt gia đình không chính thức.

Trước khi vào, Lãnh Phong nắm chặt tay An Nhiên.

“Nhớ những gì anh dặn. Mọi câu trả lời của em đều phải đồng bộ với anh,” anh thì thầm, giọng anh đầy cảnh báo. “Họ sẽ tìm điểm yếu của em để đánh vào anh. Em chỉ cần nhớ, em là của anh.”

An Nhiên gật đầu. Cô cảm thấy sự căng thẳng và quyền lực lạnh lẽo từ bầu không khí nơi đây.

Họ bước vào phòng khách lớn. Bác cả của Lãnh Phong – ông Lãnh Vĩnh, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc lạnh và phong thái gia trưởng – ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên cạnh ông là cô họ và vài thành viên chủ chốt khác.

“Chào mừng cháu, Phong,” ông Vĩnh mở lời, giọng điềm đạm nhưng đầy áp lực. “Và đây là… cô gái đã khiến cháu xao nhãng công việc?”

Lãnh Phong lập tức kéo An Nhiên đứng sát bên mình. “Chào bác. Đây là An Nhiên. Người yêu của cháu.”

Ông Vĩnh mỉm cười, một nụ cười không hề có ý thiện chí. “Người yêu? Ta tưởng cô ấy là em gái nuôi, là thanh mai trúc mã trong sáng của cháu. Giờ lại đột ngột thành người yêu, lại còn làm ồn ào ở trường học? Cô An Nhiên, cháu có biết cháu đang đặt Phong vào vị trí khó xử không?”

An Nhiên cảm thấy tim đập thình thịch. Cô cảm nhận được sự phán xét từ mọi phía.

Sự Khẳng Định Quyền Lực

Đúng lúc đó, Lãnh Phong siết chặt tay cô, động tác này giúp cô lấy lại sự bình tĩnh. Cô ngước nhìn anh, nhớ lại lời hứa của anh: Mọi thứ đều phải đồng bộ.

“Cháu xin lỗi, thưa bác,” An Nhiên nói, giọng cô dứt khoát hơn cô nghĩ. “Cháu biết cháu đã gây ra rắc rối cho Phong. Nhưng mối quan hệ của chúng cháu không còn là tình anh em nữa. Chính cháu là người đã thay đổi điều đó.”

Cô nhìn thẳng vào mắt ông Vĩnh, không hề né tránh.

“Cháu đã yêu Phong từ lâu. Và cháu đã tự nguyện chấp nhận mọi hậu quả khi bước vào cuộc đời anh ấy, không phải với tư cách em gái, mà là với tư cách người phụ nữ của anh ấy.”

Lời tuyên bố này vừa mạnh mẽ vừa ngọt ngào, khiến Lãnh Phong không khỏi tự hào.

Ông Vĩnh nhíu mày, rõ ràng là ngạc nhiên trước sự cứng rắn của cô.

“Vậy thì cháu hiểu rằng, yêu Phong đồng nghĩa với việc cháu sẽ phải đối mặt với những vấn đề không hề đơn giản,” ông Vĩnh nói, chuyển sang một giọng điệu đe dọa hơn. “Cô có sẵn sàng gánh vác mọi trách nhiệm, bao gồm cả việc trở thành mục tiêu của những đối thủ của gia tộc Lãnh không?”

Lãnh Phong định lên tiếng, nhưng An Nhiên đã nhanh hơn.

Cô quay sang Lãnh Phong, ánh mắt cô đầy yêu thương và tin tưởng. Sau đó, cô quay lại nhìn ông Vĩnh.

“Cháu không biết về những rắc rối kinh doanh, thưa bác,” An Nhiên nói. “Nhưng cháu biết Phong sẽ bảo vệ cháu. Và cháu sẽ không bao giờ là điểm yếu của anh ấy. Cháu sẽ là sức mạnh của anh ấy.”

Lãnh Phong mỉm cười, nụ cười này chứa đựng sự an tâm và thỏa mãn tột độ. Anh đưa tay, ôm lấy eo cô một cách công khai, ấn cô sát vào người, như một lời khẳng định chủ quyền trước mặt cả gia tộc.

“Lời của An Nhiên cũng là lời của cháu, thưa bác,” Lãnh Phong nói, giọng anh đầy uy quyền và không thể thương lượng. “Nếu gia tộc muốn tấn công cháu, cứ làm thẳng vào công việc. An Nhiên không phải là mục tiêu. Cô ấy là ranh giới cấm kỵ của cháu.”

Cuộc gặp mặt kết thúc. Ông Vĩnh chỉ cười lạnh và bảo họ ra về, nhưng Lãnh Phong biết anh đã tạo ra một rào cản bảo vệ An Nhiên khỏi những cuộc tấn công trực tiếp.

“Em làm tốt lắm,” Lãnh Phong thì thầm, hôn lên tóc cô khi họ rời đi.

Nhưng An Nhiên biết, đây mới chỉ là sự bắt đầu của cuộc chiến với gia tộc Lãnh.