Sau bữa tiệc, Tô Lam bắt đầu thực hiện chiến lược tấn công của mình: Tấn công vào điểm yếu của An Nhiên, đó là sự nghiệp nghệ thuật và vị thế xã hội của cô.
An Nhiên, với tư cách là sinh viên năm cuối, đang tham gia một dự án triển lãm lớn của trường. Cô đã dành nhiều tháng để chuẩn bị tác phẩm tâm huyết nhất của mình.
Áp Lực Trong Lĩnh Vực Nghệ Thuật
Sáng hôm đó, An Nhiên đến phòng trưng bày và phát hiện ra một sự cố nghiêm trọng. Bức tranh chính của cô bị đổ một chất lỏng màu đen lên, phá hủy một phần lớn tác phẩm.
Cô chết lặng. Sự cố này không phải là ngẫu nhiên, vì tác phẩm của cô được đặt ở nơi kín đáo và có bảo vệ.
Đúng lúc đó, Tô Lam xuất hiện cùng với vài người bạn. Cô ta mỉm cười một cách kiêu ngạo.
“Ối, chuyện gì thế này, An Nhiên?” Tô Lam giả vờ ngạc nhiên. “Tác phẩm nghệ thuật của cô bị hỏng rồi sao? Thật đáng tiếc.”
“Cô làm phải không?” An Nhiên hỏi, giọng cô run lên vì giận dữ.
Tô Lam nhún vai, thản nhiên như không có gì. “Cô nói gì lạ vậy? Tôi chỉ là khách đến thăm thôi. Nhưng mà, An Nhiên à, cô nên biết rằng nghệ thuật là thứ phù phiếm lắm. Nó không thể mang lại địa vị hay sự tôn trọng trong giới thượng lưu. Đặc biệt, nó không thể giữ chân được một người đàn ông như Lãnh Phong.”
Cô ta nhìn bức tranh bị hỏng của An Nhiên với ánh mắt khinh miệt. “Cô nên dừng những trò trẻ con này lại, và để Lãnh Phong tập trung vào công việc nghiêm túc của anh ấy. Anh ấy cần một đối tác, không phải một gánh nặng.”
An Nhiên cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Tô Lam không chỉ tấn công tác phẩm của cô, mà còn tấn công vào giá trị của cô.
“Sự nghiệp của tôi hay tình cảm của tôi không liên quan đến cô, Tô tiểu thư,” An Nhiên nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Cô nghĩ cô có thể mua được mọi thứ bằng tiền sao? Tình yêu của Lãnh Phong không phải là một hợp đồng kinh tế.”
Tô Lam cười khẩy. “Ồ, cô thật ngây thơ. Cô nghĩ cô giữ chân được anh ấy bằng cái gì? Bằng cái danh xưng thanh mai trúc mã bị bãi bỏ kia à? Lãnh Phong cần một người vợ xứng đáng và có ích cho gia tộc.”
Sự Can Thiệp Bằng Quyền Lực Tuyệt Đối
Đúng lúc An Nhiên định phản bác, một bóng dáng cao lớn xuất hiện. Lãnh Phong bước vào, khuôn mặt anh tối sầm lại. Anh đã nghe thấy toàn bộ.
Anh không nói lời nào. Anh đi thẳng đến bên cạnh An Nhiên, đưa tay ôm lấy eo cô, động tác này đầy sự bảo vệ và chiếm hữu.
Anh nhìn bức tranh bị hỏng, rồi quay sang nhìn Tô Lam. Ánh mắt anh lạnh lẽo và nguy hiểm đến mức Tô Lam cũng phải lùi lại một bước.
“Tô tiểu thư,” Lãnh Phong nói, giọng anh trầm và chứa đựng một cơn thịnh nộ bị kìm nén. “Anh đã nói rõ rồi. An Nhiên không phải là mục tiêu.”
Anh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve má An Nhiên.
“Em có biết chuyện này không?” Lãnh Phong hỏi An Nhiên, không cần cô trả lời, anh đã có câu trả lời. Anh quay sang Tô Lam.
“Cô nghĩ rằng hủy hoại một bức tranh sẽ khiến An Nhiên bỏ đi, hay khiến tôi nhìn nhận lại sự lựa chọn của mình? Cô đã đánh giá sai cả hai.”
Lãnh Phong lấy điện thoại ra, gọi cho trợ lý của mình.
“Thông báo cho các đối tác. Ngừng ngay lập tức mọi thỏa thuận với Tập đoàn Tô. Tôi không hợp tác với những người không có đạo đức và xâm phạm tài sản của tôi,” anh ra lệnh dứt khoát.
Tô Lam tái mặt. “Lãnh Phong! Anh không thể làm thế! Đó là một hợp đồng lớn, anh đang gây thiệt hại cho chính gia tộc Lãnh!”
“Thiệt hại kinh tế có thể bù đắp được,” Lãnh Phong đáp, ánh mắt quyền lực không chút nao núng. “Nhưng xúc phạm người phụ nữ của tôi thì không thể chấp nhận được. Cô đã vượt qua ranh giới cấm kỵ.”
Anh quay sang An Nhiên, giọng anh dịu lại, chứa đầy sự nhân nhượng và yêu chiều tuyệt đối.
“Đừng lo lắng về tác phẩm của em,” anh nói. “Anh sẽ thuê phòng trưng bày riêng cho em. Bức tranh này, anh sẽ mua nó, dù nó có bị hỏng hay không, với giá cao nhất. Nó là kỷ niệm về sự dũng cảm của em khi đối đầu với những người muốn hại em.”
Anh cúi xuống, hôn lên trán An Nhiên. Hành động này công khai khẳng định vị trí của cô trước mặt mọi người.
“Từ giờ trở đi, bất cứ ai chạm vào em, dù chỉ là một sợi tóc, đều sẽ phải đối mặt với hậu quả,” anh tuyên bố, nhìn thẳng vào Tô Lam.
Tô Lam chỉ biết đứng chết trân. Cô đã hiểu: Lãnh Phong không hề bị động. Anh sẵn sàng hy sinh lợi ích để bảo vệ An Nhiên.
Sự Thỏa Mãn Riêng Tư
Sau khi đuổi Tô Lam đi và dàn xếp mọi chuyện, Lãnh Phong đưa An Nhiên về nhà.
“Sao anh lại đến đó?” An Nhiên hỏi, vẫn còn xúc động.
“Quy tắc 2, Nhiên. Anh đã biết. Anh luôn theo dõi em, đặc biệt là khi em phải đối mặt với người ngoài,” anh nói, siết chặt cô.
An Nhiên ôm lấy anh, cảm thấy sự yên tâm và an toàn tuyệt đối.
“Anh biết em sẽ không phải là gánh nặng,” An Nhiên thì thầm.
Lãnh Phong cười khẽ. Anh bế cô lên. “Không. Em là khát khao và lý do để anh chiến đấu. Nhưng bây giờ, anh cần một phần thưởng cho sự tức giận và sự kiểm soát của mình.”
Anh đặt cô lên sofa, cúi xuống, ánh mắt đầy dục vọng và yêu thương.
“Em đã khiến anh nổi giận. Bây giờ, em phải dịu đi cơn giận đó cho anh,” anh nói, giọng anh khàn đặc. “Và anh sẽ cho em thấy, quyền lực của anh mạnh mẽ hơn mọi tập đoàn kinh tế nào.”
Anh bắt đầu khám phá cô, nụ hôn của anh áp đảo và chiếm hữu, như để xóa tan mọi dấu vết căng thẳng và xúc phạm mà Tô Lam đã gây ra.